logo

CHỈ LÀ LỜI CỎ

Nói điều gì nữa đi em
Chào nhau là lại giết thêm một ngày
Dời tay là dứt lìa tay
Quay lưng là tới lưu đày trần gian…

Em đừng bắt gió dở dang,
Bắt lưng lửng nắng, bắt bàng bạc mây.
Em đừng bắt cá thôi vây,
Bắt chim thôi cánh kiếp này nghe em…

Nỡ nào gọi nhớ bằng quên,
Dối ngày bớt vắng, dối đêm bớt dài.
Nỡ nào mượn bóng loài người
Đem về giăng khắp một trời vắng tênh…

Dấu chân đã bạc rêu xanh
Bàn chân còn vẫn phong phanh gót trần…
Em đừng xa nữa lối gần
Để ta mượn cỏ nói thầm lời hoa…

Lương Ngọc An

LỜI BÌNH

Trong bài thơ “Mat scova mùa đông 90” nhà thơ Trần Đăng Khoa có viết ở câu kết:

“Nếu thế giới này không còn tình yêu nữa
Thì biết đâu trái đất đã tan rồi”

Rất to tát và phi lý nhưng đó đã là một chân lý tuyệt đối. Còn với Lương Ngọc An “Chỉ là lời cỏ” thôi rất nhỏ nhẽ -một sự nhỏ nhẽ vô cùng tinh tế để dẫn dụ về sức mạnh của tình yêu. Hiểu như thế nào đây về đại từ EM trong bài thơ? Tôi cứ nghĩ EM ở đây là hiện sinh của tình yêu chứ không phải là người con gái bằng xương bằng thịt. Không có tình yêu là không còn gì hết và nếu có còn cũng chỉ là nửa vời là vô nghĩa. Hãy:

“Nói điều gì nữa đi em”

Vâng hãy nói một điều gì đó về tình yêu, về cuộc sống, hay chỉ là một lời thủ thỉ nhỏ thôi chứ đừng bao giờ:

“Chào nhau là lại giết thêm một ngày”

Đừng chào nhau, vì chào nhau là để ra đi dù chỉ đi đâu đó thôi thì chúng ta, hay nói đúng hơn là tình yêu sẽ phải chia ly thêm một lần, một ngày.

Hãy luôn nắm lấy tay nhau vì nếu “Dời tay là dứt lìa tay” sẽ là một sự xa lìa vĩnh viễn. Và chỉ cần ta quay lưng lại với nhau dù chỉ một lần thôi cũng đủ đày đọa nhau “Quay lưng là tới lưu đày trần gian”

Từ những điều chỉ liên quan đến quan hệ của hai con người, nhà thơ đã mở rộng biên độ của lời khẩn cầu đến những sự vật xung quanh, đến cuộc sống của loài người. Ở đây ta đã thấy được sức mạnh của EM –của tình yêu đã thuộc về siêu phàm. EM có thể làm được tất cả. Nhưng anh cầu xin em hãy để cho tất cả phải được vẹn nguyên như tự nó đã sinh ra, đừng biến nó thành dang dở nửa vời. Gió phải được thổi đến tận cùng, thổi khi nào kiệt sức tàn hơi. Nắng phải được bừng lên để sưởi ấm đất trời sưởi ấm cuộc đời, sưởi ấm tình yêu của chúng ta. Mây phải có sắc màu rực rỡ của nó. Rồi cụ thể hơn:

“Em đừng bắt cá thôi vây,
Bắt chim thôi cánh kiếp này nghe em…”

Nhà thơ đặt vào đây chữ THÔI rất tài hoa. Thôi tức là trước đó đã có và nghe âm điệu câu thơ nhẹ nhàng để thắp lên trong ta niềm hy vọng rằng em sẽ không bao giờ làm cái điều độc ác mà em không bao giờ muốn. Cá thôi vây cá có thể sống – Có thể thôi! và chim thôi cánh chim cũng có thể sống, nhưng là kiếp sống nửa vời sống mà như không sống. Không được bơi lỗi dưới ao, hồ, sông, biển, không được tung bay trên bầu trời. Thử hỏi còn gì là cá ,còn gì là chim. Em hãy để cho nó sinh tồn như tạo hóa đã sinh ra.

Điều cốt lõi trong tình yêu và trong cuộc sống đó là sự chân thành. Vâng là chân thành chứ đừng bao giờ nỡ dối gian. Hãy chính là em đừng mượn cái bóng là con người. Vì không phải là em thì thế giới này sẽ trở nên hoang vắng quạnh hiu:

“Nỡ nào gọi nhớ bằng quên,
Dối ngày bớt vắng, dối đêm bớt dài.
Nỡ nào mượn bóng loài người
Đem về giăng khắp một trời vắng tênh…”

Dù thời gian khắc nghiệt đã làm cho tất cả phai tàn đi chăng nữa. Dù dấu chân xưa cũ nơi con đường chúng ta đã từng đi rêu đã phủ mờ , thì xin em hãy giữ lấy tất cả:

“Dấu chân đã bạc rêu xanh
Bàn chân còn vẫn phong phanh gót trần…
Em đừng xa nữa lối gần
Để ta mượn cỏ nói thầm lời hoa…”

Anh không chỉ là mượn cỏ mà anh phải là cỏ và gót trần xưa cũ của em vẫn cứ vẹn nguyên như thế và xin em đừng xa nữa lối gần, em hãy đặt gót chân em trên cỏ để anh được thầm thì với em lời hoa rằng: TÌNH YÊU THUỘC VỀ SỨC MẠNH SIÊU PHÀM VÀ BẤT TỬ ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *