logo

CHIA TAY HỌC TRÒ

Mai mốt cô về em có buồn không?
Lấp lánh sợi mưa giữa chiều nắng nhạt
Lớp học lênh đênh trôi dòng lục bát
Nghe cô giảng Kiều … Em nhớ gì không?

Nguyễn Du viết Kiều thao thức trăm năm
Gởi lại mai sau nỗi sầu vạn kỷ
Kim Trọng trở về ngẩn ngơ vườn Thúy
Còn lại hoa đào cười với gió đông.

Cô giở trang Kiều mơ chiếc lá thu phong *
Tiền Đường xa xăm sóng xô bờ vọng lại
Thời con gái hơn một lần mơ Từ Hải
Hơn một lần khóc thương Kiều chìm nổi truân chuyên.

Mai mốt cô về với những nỗi niềm riêng
Bỏ lại sau lưng một thuở đưa đò trên sông nước
Hành trang nặng như nỗi buồn phía trước
Mênh mang đời mình một cõi phù vân.

Mai mốt cô về gởi lại chút bâng khuâng
Trang giáo án khép một thời quá khứ
Bài giảng xưa bây giờ em có giữ?
Một chút cho đời – và một chút cho em

* Ý thơ truyện Kiều

Vương Hoài Uyên

LỜI BÌNH

Đây là bài thơ dãi bày tâm tư, dãi bày khát vọng về một nghề cao quý nhà giáo. Đọc bài thơ ta thấy được sự giao thoa hòa quyện vào nhau của một nhà giáo giàu tính nhân văn và một nhà thơ giàu lòng nhân ái trong con người Vương Hoài Uyên. Mặc dù với tên bài thơ là “Chia tay học trò” nhưng đây là nỗi niềm của một nhà giáo dù muốn hay không cũng phải từ giã những đứa học trò thân yêu mà gần suốt cuộc đời Vương Hoài Uyên đã đem tất cả yêu thương và tri thức để dạy dỗ chúng làm người. Một cô giáo dạy văn, giảng Kiều, những câu Kiều đọng đầy nước mắt, thấm đẫm tâm hồn cô giáo, rồi từ cô giáo thấm đẫm sang các học trò. Đã có lúc Vương Hoài Uyên coi đó là những khách đi đò qua con sông đời mà chị là một người lái đò cần mẫn. Đọc Kiều, giảng Kiều Vương Hoài Uyên đã hóa thân vào nàng Kiều và đã.

“Hơn một lần khóc thương Kiều chìm nổi lênh đênh”

Để

“Thời con gái hơn một lần mơ Từ Hải”

Nếu có hơn một lần mơ Từ Hải thì hãy yêu Từ Hải bằng tất cả con tim cùng chịu chung cảnh ngộ, đừng lấy Từ Hải làm cứu cánh giải thoát cho đời mình để rồi hơn một lần Từ Hải phải chết đứng giữa trận tiền vì kẻ gian manh Hồ Tôn Hiến.
Bài thơ nhiều tiếc nuối, bâng khuâng. Những câu thơ cứ gieo vào lòng ta một nỗi buồn chia xa man mác. Cảnh cô giáo ra về có chút gì đó cô đơn:

“Mai mốt cô về em có buồn không
Lấp lánh sợi mưa giữa chiều nắng nhạt”.

Nếu cô về mà em không buồn thì hóa ra trước hết cô là người vô cảm. Nhưng với một cô giáo yêu Kiều của Nguyễn Du, đã thương Kiều đã mơ Từ Hải đã cảm thông với Kim Trọng như thế này:

“Nguyễn Du viết Kiều thao thức trăm năm
Gửi lại mai sau nỗi sầu vạn kỉ
Kim Trọng trở về ngẩn ngơ vườn Thúy
Còn lại hoa đào cười với gió đông”

Thì chắc chắc các em buồn và buồn lắm, câu thơ này đã minh chứng.

“Lấp lánh sợi mưa giữa chiều nắng nhạt”

Nắng nhạt thì không thể có mưa, những sợi mưa ấy chính là những dòng nước mắt chan hòa chảy dài trên má của cô giáo và của các em học trò. Vương Hoài Uyên đã trở về với đời thường đó là luật lao động, đã là luật thỉ bất khả kháng. Cô vẫn muốn ở lại để truyền dạy cho các em kiến thức, truyền dạy cho các em tình yêu nàng Kiều của Nguyễn Du và tình yêu cuộc đời. Vương Hoài Uyên vẫn khát vọng đến vô bờ.

“Mai mốt cô về gửi lại chút bâng khuâng
Trang giáo án khép một thời quá khứ
Bài giảng xưa bây giờ em có giữ
Một chút cho đời – và một chút cho em”

Hãy yên lòng, những gì mà cô đã giảng sẽ thấm mãi, thấm sâu vào tâm thức, tình cảm của những đứa học trò. Ta có quyền tin rất nhiều những em học trò mà Vương Hoài Uyên đã chở qua sông sẽ trở thành những con người có ích cho cuộc đời, cho giang sơn đất nước. Các em sẽ trở thành những kĩ sư, những bác sĩ, tiến sĩ, những giáo sư đem kiến thức cô giáo dạy mà dâng hiến cho đời hãy vững lòng như thế để giờ đây chị được sống phút riêng tư cho đời mình và để làm thơ, những vần thơ nồng ấm tình người, đem yêu thương và lòng nhân ái gieo vào cõi người.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *