logo

CHIẾC ÁO MÙA THU

Góp lá trên sân em may thành áo mới.
Níu vạt nắng vàng cuối phố buổi hoàng hôn
Nhặt chút heo may bên thềm vội vã
Em khoác lên mình chiếc áo của mùa thu.

Ngọc Đặng

LỜI BÌNH

Góp lá để may áo liệu may cả đời có may xong tấm áo và nếu xong thì tấm áo ấy chắc đẹp lắm đẹp về sự pha trộn của sắc màu và những đường nét hoa văn tự nhiên – Một tấm áo kỳ diệu được tạo ra từ trong khát vọng. Rồi níu vạt nắng của buổi hoàng hôn để ngày mãi không tất, cho ngày mãi còn. Đồng nghĩa với việc thời gian ngừng trôi tuổi đời ngừng lại vì em không còn trẻ nữa. Nhưng sao không xua heo may mà nhặt để gom lại cho lạnh lòng mình. Nhưng ta lại hiểu được rằng nếu không nhặt lại thì heo may sẽ bay đi và mùa thu sẽ hết và mùa đông giá rét của đất trời hay mùa đông giá rét của cuộc đời lại ùa ập tràn về. Cứ níu giữ cứ nhặt nhạnh tưởng để cất đi. Nhưng không, tất cả những cái hư ảo ấy “Em khoác lên mình chiếc áo mùa thu”. Bài thơ khép lại rồi chỉ còn đây một thiếu phụ với chiếc áo mùa thu đất trời, mùa thu cuộc đời khoác trên mình. Mùa thu cứ đến rồi cứ đi em cứ già nua theo năm tháng với chiếc áo mùa thu kỳ ảo trên mình. Dù vậy Ngọc Đặng không bi lũy mà vẫn an nhiên kiêu hãnh:

“Em áo mới trong chiều thơm ngào ngạt”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *