logo

CHIỀU MÙA THU Ở BIỂN

Anh khỏa gì vào lòng biển chiều thu
Mà nhung nhớ cuồn cuộn dâng thành sóng
Anh pha chi vào ráng hoàng hôn xuống
Để tím loang chiều vời vợi thẫn thờ

Anh chuốt gì mà gió cũng thành thơ
Lay khe khẽ giấc mơ mùa sang muộn
Anh hứa gì mà mùa thu xao động
Cứ dùng dằng bịn rịn chẳng muốn trôi.

Anh gửi gì từ phương ấy xa xôi
Để bối rối đêm thu về thắm thẳm
Anh ủ chi trong mắt nồng nàn ấm
Cho trăng khuya cũng chẳng thể hững hờ …

Anh gieo gì vào trong những câu thơ
Cho thổn thức tình thu từng con chữ
Để bờ cát chìm sâu mình tư lự
Mơ một lần cùng ngắm biển hoàng hôn

Hạ Long : 29 .10 . 2017

Hoa Dẻ

LỜI BÌNH

Ngay từ lần đầu đọc bài thơ MIỀN KỶ NIỆM của Hoa Dẻ, thơ chị đã thực sự làm tôi xúc động. Dù rằng bài thơ như bao bài thơ hay khác vẫn chìm trong một nỗi buồn xa vắng. Nhưng nỗi buồn trong những bài thơ đích thực theo tôi là những nỗi buồn đẹp. Những nỗi buồn biết sẻ chia và được sẻ chia với người đọc. Bây giờ tôi lại được đọc bài thơ CHIỀU THU Ở BIỂN. Một lần nữa thơ chị lại chiếm trọn tình yêu của tôi. Có một người bạn đã bảo tôi rằng đừng yêu thơ Hoa Dẻ mà lãng quên người khác. Tôi chỉ yêu thơ chứ tôi có dám yêu người đâu để lãng quên người khác. Vẫn biết thơ là người.Yêu thơ là yêu người nhưng đây là con người của thi ca, con người thuộc về tâm hồn. Tôi thường nghĩ các nhà thơ đích thực thường có một tấm lòng nhân hậu nhất. Họ biết chắt chiu gom nhặt những vẻ đẹp cuộc đời và những vẻ đẹp nội tâm của chính tâm hồn họ để dâng hiến cho thi ca cho cuộc sống.
CHIỀU THU Ở BIỂN là một bài thơ tình rất đẹp lời và trên hết thảy là rất ấm nồng tình người. Đọc bài thơ tôi nghĩ nhiều đến đại từ ANH. Anh có phải là một con người bằng xương bằng thịt có thực trong đời? Tôi nghĩ không phải vì trên thế gian này không thể có một con người hoàn hảo đến như thế. Anh ở đây là biểu tượng của tình yêu bất diệt, tình yêu vĩnh hằng. Là khát vọng vươn tới cái toàn thiện toàn mỹ của thi ca.

“Anh khỏa gì vào lòng biển chiều thu
Mà nhung nhớ cuồn cuộn dâng thành sóng
Anh pha chi vào ráng hoàng hôn xuống
Để tím loang chiều vời vợi thẫn thờ”

Tác giả đã đặt vào đây liên tiếp những câu hỏi. Hỏi để rồi cảm nhận của EM hay của biển cứ day trở sau mỗi hành động của anh với biết bao điều tôt đẹp, biết bao ước mơ và khát vọng về tình yêu về những gì kì diệu nhất đã trở thành hiện thực. Biển chiều thu đã là cuộn sóng. Nhưng đối với cảm nhận của em không phải như thế mà vì anh đã khoả gì vào đó. Anh đã khoả gì vào biển của lòng em để bắt nó cuộn dâng nỗi nhớ. Màu hoàng hôn là màu của đất trời của vũ trụ đâu phải vì anh đã pha gì vào đó. Phải chăng đó là sắc màu của tình yêu để làm cho em phải thẫn thờ – Một nỗi thẫn thờ mà vời vợi muôn xa. Rồi câu hỏi lại tiếp tục vì em đã bắt đầu cảm nhận được có một điều gì đó đang đến trong em, trong sóng cồn của biển lòng em.

“Anh chuốt gì mà gió cũng thành thơ
Lay khe khẽ giấc mơ mùa sang muộn
Anh hứa gì mà mùa thu xao động
Cứ dùng dằng bịn rịn chẳng muốn trôi .”

Anh chuốt gì hả anh cho những sợi mây tre để đan vành nôi, rổ rá ? Không! một hành động thuộc về sự phi lí siêu phàm. Anh chuốt từng sợi gió trời của biển chiều thu thành những câu thơ ngân dài ngân mãi ra cho cuối tận cùng của gió nơi góc bể chân trời- Những câu thơ anh chuốt tặng em ?
Anh đang hứa gì với em sao em chẳng nghe thấy mà chỉ cảm nhận được thôi, phải chăng đó là lời hứa đầu đời khi ta yêu nhau nguyện cùng nhau sắt son chung thuỷ. Lời hứa ấy đã chôn chặt trong trái tim em sao bây giờ anh nhắc lại làm bung vỡ và xao động cả chiều thu nơi biển sóng dạt dào, nơi những câu thơ ngân lên dìu dặt và chênh chao cả phút sang mùa? Một lời hứa của anh mà có sức mạnh níu giữ cả đất trời. Có phải chăng vì thế mà tình yêu ta còn mãi đến muôn sau?

“Anh gửi gì từ phương ấy xa xôi
Để bối rối đêm thu về thắm thẳm
Anh ủ chi trong mắt nồng nàn ấm
Cho trăng khuya cũng chẳng thể hững hờ”

Dù bây giờ có thể ta cách xa nhau đến muôn trùng nhưng từ nơi xa ấy anh đã gửi gì về cho em và cho cả chiều thu trên biển chiều nay. Để cho đêm thu cũng phải bối rối. Nếu thế chỉ có thể là hơi ấm của tình anh. Trong sâu thẳm lòng em, em đã cảm nhận được tất cả. Sao em cứ phải hỏi anh mãi hoài như thế. Anh ủ chi ư. Đó là tình yêu của em tư thuở ban đầu anh cất dấu mãi trong tim giờ nó đã nồng nàn dâng lên sóng mắt để gửi về cho em diụ đi nỗi nhớ. Vầng trăng khuya không phải là vầng trăng của vũ trụ mà vầng trăng tròn của tuổi mười lăm của em. Trăng lòng em vẫn ấm theo anh từ độ ấy. Sao có thể hững hờ hả anh trước những gì thuộc về tình yêu đôi lứa?

“Anh gieo gì vào trong những câu thơ
Cho thổn thức tình thu từng con chữ
Để bờ cát chìm sâu mình tư lự
Mơ một lần cùng ngắm biển hoàng hôn”

Sao em cứ mãi hỏi? Em không hiểu sao? Thơ là sản phẩm của con tim.Từng chữ từng câu thơ của anh là những mảnh nhỏ của con tim khờ dại. Kể từ khi nơi sân trường “Anh ngõng nghĩu làm thơ” cho đến tận bây giờ những câu thơ về tình yêu hình như bao giờ cũng thuộc về sự khờ dại.
Nhưng tất cả những gì tốt đẹp anh đã trao tặng, đã gửi gắm cho em vẫn là chưa đủ. Và rồi không hiểu sao ước mơ và khát vọng của em lại trở về điều đơn giản nhất được cùng anh:

MƠ MỘT LẦN CÙNG NGẮM BIỂN HOÀNG HÔN

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *