logo

CHIM VỊT KÊU CHIỀU

Như một nhóc chim non háu đói
Chưa ra ràng đã há mỏ đòi ăn
Chíp chíp chiu chiu mai chiều gió thổi
Con phổng phao – mẹ hôm sớm nhọc nhằn.

Dành cho con những miếng mồi ngon nhất
Tập con bay, dạy con hót thật tròn

Duyên dáng mượt mà tươi vui nhanh nhẹn
Cả cuộc đời mẹ dần chuyển sang con.

Sung mãn ban mai con nào hay biết
Như nắng tàn mẹ mỗi lúc một hao
Rồi lặng lẽ đêm tràn qua ổ tối
Hồn mẹ đi trong tiếng lá xạc xào…

Gió vẫn thổi. Vườn vẫn xanh. Côi cút
Chim vịt kêu khản giọng lý chiều chiều
Ngơ ngác ngõ sau nghẹn ngào sân trước
Day phía nào cũng bóng ngã trăng xiêu!

//Nguyễn Ngọc Hưng //

LỜI BÌNH

Tôi được đọc bài thơ CHIM VỊT KÊU CHIỀU từ lâu lắm rồi, từ khi nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng tặng tôi tập thơ NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ. Từ đó đến nay bài thơ cứ ám ảnh tôi. Trong những bài tiểu luận của tôi về thơ Nguyễn Ngọc Hưng tôi đều mượn thi ảnh của bài thơ này để nói về tấm lòng của người mẹ và còn nói về nỗi cô đơn côi cút của đứa con khi không còn mẹ nữa.
Tiết Vu lan năm nay tôi lại nhớ về mẹ và nghĩ về cảnh cô đơn côi cút của mình khi không còn mẹ nữa. Tôi lại nhớ về tiếng con chim vịt kêu giữa chiều giông gió. Tôi bỗng nhớ đến bài thơ và rồi một câu ca dao hay một lời ru con buồn buồn cất lên trong đêm dài hiu quạnh của người mẹ trẻ:

“ Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau”

Lời ru đó không có thực nhưng sao nó cứ ám ảnh tôi. Rồi những câu thơ của Nguyễn Ngọc Hưng lại vọng vang da diết trong tôi:

“Như một nhóc chim non háu đói
Chưa ra ràng đã há mỏ đòi ăn
Chíp chíp chiu chiu mai chiều gió thổi
Con phổng phao – mẹ hôm sớm nhọc nhằn.”

Nhà thơ đã mượn hình ảnh của con chim non để nói về mình và khắc họa thi ảnh đầu tiên về người mẹ. Con chim nhỏ háu đói chỉ biết đòi ăn nhưng rồi con chim nhỏ ấy đã lớn dần và tự hiểu cái quy luật bù trừ khắc nghiệt của tự nhiên “Con phổng phao –mẹ hôm sớm nhọc nhằn”. Nhưng không chỉ có vậy:

“Dành cho con những miếng mồi ngon nhất
Tập con bay, dạy con hót thật tròn
Duyên dáng mượt mà tươi vui nhanh nhẹn
Cả cuộc đời mẹ dần chuyển sang con”

Suốt đời mẹ là suốt đời nhịn nhường cho con những miếng ngon nhất mà mẹ phải lao động vất vả suốt cả cuộc đời . Người mẹ ở đây tôi cảm nhận được là người mẹ đơn thân. Mẹ không chỉ dành cho con những miếng mồi ngon nhất mà mẹ còn làm công việc của người cha “Tập con bay dạy con hót thật tròn”. Cứ thế con chim vịt nhỏ nhoi giờ đã lớn khôn vì tất cả cuộc đời của mẹ đã chuyển giao cho một thế hệ của tương lai. Môt thế hệ tốt đẹp và tràn đầy hy vọng :”Duyên dáng mượt mà tươi vui nhanh nhẹn”.
Ở thời buổi đạn bom khói lửa ngút trời ấy lo được miếng mồi cho con đã kiệt cùng sức lực thế mà mẹ còn phải thay cha với công việc nặng nhọc lớn lao của cả hòn Thái Sơn thì tât yếu phải như nhà thơ đã viết:

“Sung mãn ban mai con nào hay biết
Như nắng tàn mẹ mỗi lúc một hao
Rồi lặng lẽ đêm tràn qua ổ tối
Hồn mẹ đi trong tiếng lá xạc xào…”

Mẹ đã đi rồi…Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm vì đó chính là hình ảnh của mẹ tôi, cuộc đời tôi trong đó. Cũng từ đó tôi phải sống cô đơn dù tôi đã trở thành ông nội thì nỗi cô đơn của những đứa con mồ côi còn mãi trong đời:

“Gió vẫn thổi. Vườn vẫn xanh. Côi cút
Chim vịt kêu khản giọng lý chiều chiều
Ngơ ngác ngõ sau nghẹn ngào sân trước
Day phía nào cũng bóng ngã trăng xiêu!”

Những câu thơ ở đây đã được Nguyễn Ngọc Hưng chặt nhỏ ra từng mảnh vụn và tôi cảm thấy rằng anh không chỉ đang tự chặt nát lòng mình mà còn chặt nát cả lòng tôi “ Gió vẫn thổi. Vườn vẫn xanh. Côi cút”
Con chim vịt Nguyễn Ngọc Hưng đã kêu đang kêu và còn kêu mãi cho đến khản giọng đứt hơi trong những chiều giông gió . Khi không còn mẹ nữa tất cả đã trở thành hoang vắng cô liêu . Nỗi hoang vắng cô liêu ở đây đã đi đến tận cùng:

“NGƠ NGÁC NGÕ SAU NGHẸN NGÀO SÂN TRƯỚC
DAY PHÍA NÀO CŨNG BÓNG NGÃ TRĂNG XIÊU !”

Hỡi những đứa con không còn mẹ trong đời có cảm nhận được nỗi cô đơn mà nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng muốn gửi gắm qua bài thơ CHIM VỊT KÊU CHIỀU ???
Tôi viết bình luận này không cho ai cả mà tôi viết cho chính tôi trong tiết Vu Lan nhiều mất mát thương đau này. Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã cho tôi gửi gắm nỗi niềm vào thơ anh !

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *