logo

CHỐN VỀ

Không đi được thì lăn lê bò lết
Đâu dễ gì quên nổi một chốn về
Ơi bến Thóc ơi bến đò An Chỉ
Không hẹn mà chân cứ rậm rịch về.

Xuân lại thu qua tính ngày tính tháng
Rồi tính năm, tính hàng chục năm liền
Cây mộng mị nở đầy hoa ảo ảnh
Khe khẽ tay quờ đụng cõi buồn riêng.

Muôn lấp lánh ngọc ngà nơi đất hứa
Không thể nào sánh nổi một đêm trăng
Hun hút mắt sông dài ra tận biển
Cánh buồm mơ chưa phủi sạch nhọc nhằn.

Ơi chốn quê dẫu teo tóp cỗi cằn
Lay lắt qua ngày chạc khoai giẻ sắn
Gai góc đời tre đỡ măng mọc thẳng
Một gốc đa mấy phân tán, tụ đàn.

Bao nhiêu cánh chim bay biệt xóm làng
Rơi tiếng hót nơi nào không biết nữa
Trời với cỏ xanh mộ màu đôi lứa
Em ở đâu để tôi lạc nửa mùa.

Chấp chới tìm trong tím đỏ sim mua
Nghe lửa xa xưa cháy lan đồi gió
Tôi lại thấy những niềm xuân nho nhỏ
Se sẽ về trên mắt lộc miền Trung…

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Trong đời có ai đã từng khát vọng trở lại một chốn
về như Nguyễn Ngọc Hưng. Thơ anh viết:

“Không đi được thì lăn lê bò lết
Đâu dễ gì quên nổi một chốn về
Ơi bến Thóc, ơi bến đò An Chỉ
Không hẹn mà chân cứ rậm rịch về”

Ngay cả cái khả năng lăn lê bò lết hay đôi chân rậm
rịch Nguyễn Ngọc Hưng cũng không thể có. Quá khát
vọng, quá nhớ nhung nên anh viết vậy thôi. Chính vì thế
mà trong ta dâng lên một nỗi niềm thương cảm đến vô
biên, và giá như có thể, ta muốn đưa anh trở lại chốn về dù
chỉ một lần. Suy cho cùng, người ta cũng như loài chim di
trú, quê hương nuôi nấng dạy dỗ ta đủ lông đủ cánh thì
phải bay đi di trú để mưu sinh. Khác chăng là loài chim

còn biết và còn khả năng trở lại chốn về rồi gửi nắm
xương tàn nơi nó đã sinh ra. Còn con người thì:

“Bao nhiêu cánh chim bay biệt xóm làng
Rơi tiếng hót nơi nào không biết nữa”

Và không hiểu vì sao đang nghĩ đến cảnh lưu lạc
Nguyễn Ngọc Hưng lại nhắc về em:

“Trời với cỏ xanh một màu đôi lứa
Em ở đâu để tôi lạc nửa mùa”

Đọc thơ Nguyễn Ngọc Hưng ta thấy dù buồn đau,
mất mát nhưng chưa bao giờ anh đánh mất niềm tin.

“Tôi lại thấy những niềm xuân nho nhỏ
Se sẽ về trên mắt lộc miền Trung”

Nguyễn Ngọc Hưng là thế đó. Chính những câu thơ
như thế lay thức tính hướng thiện, tính nhân văn trong ta
với cuộc đời

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *