logo

CHỢT NHỚ SÔNG QUÊ

Ai đặt tên em cho một dòng thương
Mà nỗi nhớ suốt cuộc đời dầu dãi
Như dòng sông vẫn miệt mài cuộn chảy
Để đôi bờ cứ hao khuyết đầy vơi…

Từ bao giờ có ai biết sông ơi..
Nơi tuổi thơ một thời ta tắm mát
Nơi tình yêu chớm đầu đời dịu ngọt
Đến bây giờ còn ai nhớ ai quên..?

Sao anh chẳng về bến đợi tìm em
Để dở dang con đò chiều rời bến
Em chẳng thể níu được mùa hò hẹn
Nên câu thề vuột theo gió mây bay..

Ước một lần chúng mình trở về đây
Được dòng sông ôm vào lòng thổn thức
Được vỗ về mơn man làn da ngọc
Vòng tay đan xiết chặt những vòng tay..

Gió đồng hoang ngào ngạt tới chân mây
Ven triền sông cỏ thì thầm khao khát
Nắng bừng lên ..bầu trời như chật hẹp
Đất thẹn thùng ..nghe hơi thở tình nhân..

Sông quê ơi nỗi nhớ mãi bâng khuâng..!

Hao Tran

LỜI BÌNH

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã viết “Mỗi dòng sông đều chọn cho mình môt thi sỹ” và dòng sông Cầu Trung đã chọn Trần Thị Hảo (Hao Tran) làm thi sỹ cho mình. Dù rằng dòng sông Cầu Trung bây giờ đã không còn nữa. Cái định luật bảo toàn vật chất luôn luôn ứng nghiệm. Để có miếng cơm manh áo cho người dân nơi đây họ đã phải ngăn dòng sông để bồi đắp phù sa cho những cánh đồng đã khô kiệt vì nắng lửa gió Lào hun đốt. Nhà thơ Trần Anh Trang đã viết như một lời khẳng định trong bài “Những dòng sông vẫn chảy”:

“Quê hương nào cũng có những dòng sông
Quê tôi có sông Cầu ,sông Thương,sông Đuống
Theo năm tháng con nước thường lên xuống
Nhưng trong tôi cứ ăm ắp tràn đầy”

Trần Thị Hảo của chúng ta cũng vậy tuy dòng sông Cầu Trung đã không còn nhưng trong tâm hồn nhà thơ vẫn ăm ắp tràn đầy những kỷ niệm, những nỗi nhớ niềm thương tình yêu quê hương xứ sở và cả những khát vọng đắm say.
“Nỗi nhớ sông quê”, bài thơ dạt dào cảm xúc và ấm nồng lòng nhân hậu. Nhân hậu với quê hương, nhân hậu với dòng sông, nhân hậu với cuộc đời và hơn hết thảy là sự nâng niu trân trọng với những kỷ niệm của tuổi thơ, những kỷ niệm về mối tình đầu dang dở. Một câu hỏi cứ day dứt trăn trở mãi không nguôi cho đến tận bây giờ và có lẽ tận đến muôn sau:

“Từ bao giờ có ai biết sông ơi..
Nơi tuổi thơ một thời ta tắm mát
Nơi tình yêu chớm đầu đời dịu ngọt
Đến bây giờ còn ai nhớ ai quên..?”

Ai nhớ ai quên. Điều đó Trần Thị Hảo và cả chúng ta nữa không thể biết. Nhưng có lẽ hỏi vậy để mà hỏi vì ai có thể quên được những kỷ niệm đầu đời. Con người ta ai cũng vậy chỉ sống nhờ vào dĩ vãng. Còn hiện tại chỉ là khoảnh khắc và tương lai thì bất định. Với Trần Thị Hảo thì lại càng không thể quên dòng sông đã tắm mát tuổi thơ và đã bồi đắp cho tâm hồn chị, dưỡng nuôi mối tình đầu dang dở nhiều xót xa của chị:

“Sao anh chẳng về bến đợi tìm em
Để dở dang con đò chiều rời bến
Em chẳng thể níu được mùa hò hẹn
Nên câu thề vuột theo gió mây bay”

Vâng chẳng ai có thể níu giữ được những mùa hò hẹn của lứa đôi!!! Rồi nhà thơ khao khát dù vẫn biết được rằng chỉ là vô vọng nhưng ai không có quyền được khao khát. Khổ thơ thật đẹp. Bởi tất cả những gì đã mất đi đều đẹp. Mơ ước được trở về bên nhau, trên dòng sông ắp đầy kỷ niệm. Khổ thơ đã quá đủ đầy lời bình luận của tôi sẽ là thô thiển vụng về trước ngôn ngữ của Trần Thị Hảo:

“Ước một lần chúng mình trở về đây
Được dòng sông ôm vào lòng thổn thức
Được vỗ về mơn man làn da ngọc
Vòng tay đan xiết chặt những vòng tay..”

Khát khao lắm vẫn chỉ là khao khát. Chỉ còn lại thi nhân đứng giữa cánh đồng hoang. Nhưng sao lại là cánh đồng hoang, điều đó đã lý giải cho ta rằng khi người yêu không tồn tại thì tất cả sẽ trở nên hoang vắng. Và:

“Gió đồng hoang ngào ngạt tới chân mây
Ven triền sông cỏ thì thầm khao khát
Nắng bừng lên ..bầu trời như chật hẹp
Đất thẹn thùng ..nghe hơi thở tình nhân..”

Đất đai cỏ cây đều thì thầm khao khát và các bạn có nghe thấy chăng hay chỉ cỏ cây đất đai nghe thấy tiếng thở hổn hển của tình nhân khát đợi được hiến dâng. Sự khao khát quá mạnh liệt làm cho đất đai cũng phải thẹn thùng!!!
Rồi thi nhân, tình nhân thảng thốt cất lên tiếng gọi thảm khắc như tiếng chim Từ Quy gọi bạn tình giữa đêm khuya trên những cánh rừng đại ngàn:

“SÔNG QUÊ ƠI NỖI NHỚ MÃI BÂNG KHUÂNG ..!”

Bài thơ thì khép lại nhưng dòng sông quê hương cứ dạt dào chảy mãi trong tâm hồn Trần Thị Hảo

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *