logo

CHUYỆN KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẢO

Anh lính Hải quân về quê tết muộn
Chờ giọt đen tí tách…Kể tôi nghe
-Miền anh ở bốn phương đều vỗ sóng
Đảo lênh đênh chỉ đón đợi hải âu về

Thư cho vợ nhờ sao trời dẫn viết
Lắng tình con trong tiếng sóng xô bờ
Nhìn phong ba nhớ hình cha, ngày tết
Bóng mẹ về…trùm kín cả cơn mơ !

Ngày mỏi mắt dõi biển trời thao thiết
Bóng đen đang lẩn khuất ngoài khơi
Đêm lọc giữa những thanh âm náo nhiệt
Lời mẹ ru hay một nét môi cười

Thèm tiếng gáy gà trưa xao xác
Đau đáu hồn gửi về bến sông mơ
Đời lính đảo dẫu dãi dầu sương gió
Vẫn buâng khuâng…giây phút ai ngờ!

Anh mãi kể… hồn nhiên như sóng biển
Mà lòng tôi như bão tố đang về
Ướp vị đắng ly cà phê ban sớm
Là hương đời…ngan ngát những đam mê

Bùi Hồng Nam

LỜI BÌNH

CHUYỆN KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẢO là bài thơ của Bùi Hồng Nam đăng trên Tạp chí Văn hóa Thể thao và Du lịch Khánh Hòa. Mới đọc một lần, bài thơ đã chiếm trọn cảm xúc của tôi. Tôi thực sự xúc động trước những thi ảnh có chiều sâu suy tưởng đến kỳ diệu qua từng chữ, từng câu thơ của Bùi Hồng Nam ( Nam Bùi ):

“Anh lính Hải quân về quê tết muộn
Chờ giọt đen tí tách…Kể tôi nghe
-Miền anh ở bốn phương đều vỗ sóng
Đảo lênh đênh chỉ đón đợi hải âu vể”

Sự nhập vai, dẫn chuyện ở đây thật tài hoa. Nhưng theo tôi đây chỉ là cái cớ để tăng thêm sự chân thật của câu chuyện kể. Nếu đúng như thế thì tôi xin được nghiêng mình trước tài nhập hồn tài hóa thân của Bùi Hồng Nam. Chị đã thực sự sống cuộc đời của người lính đảo:

“Thư cho vợ nhờ sao trời dẫn viết
Lắng tình con trong tiếng sóng xô bờ
Nhìn phong ba nhớ hình cha, ngày tết
Bóng mẹ về…trùm kín cả cơn mơ !”

Chỉ với bốn câu thơ mà khắc họa đủ đầy nhất hình ảnh của người thân trong một gia đình. Những bức thư tình gửi về cho vợ của người lính đảo thật lãng mạn. Những con chữ nhiều yêu thương nhung nhớ là những ngôi sao trong sáng dịu hiền “Thư cho vợ nhờ sao trời dẫn viết”. Lần đầu tiên trong đời bình luận thơ tôi mới bắt gặp một câu thơ vừa tài hoa và sáng tạo như thề́. Và “Lắng tình con trong tiếng sóng xô bờ”. Người lính đảo đã biết sàng lọc đã biết lắng nghe trong tiếng sóng xô bờ lúc dịu dàng êm ái lúc điên cuồng giận giữ những âm thanh trong trẻo của đứa con thơ gửi tình vào trong sóng mang đến cho người cha giữa trùn khơi hải đảo. Các bạn có nghĩ gì không còn tôi thật sự bàng hoàng sửng sốt trước sự suy tưởng sâu sắc như đến vô cùng. Thẳm sâu như đại dương biển cả. Vẫn chưa hết “Nhìn phong ba nhớ hình cha, ngày tết”. Những cây phong ba đang gồng mình trước sự khắc nghiệt của đại dương lại là bóng hình của người cha. Chỉ so sánh là bóng hình người cha không thôi ta đã thấy hình tượng người cha ở đây vĩ đại đến chừng nào. Nhưng nếu vậy thì vẫn chưa thấu hiểu hết năng lực cảm thụ và trí tưởng tượng đã giống như sự vô biên của vũ trụ của Bùi Hồng Nam nếu ta bỏ quên hai từ: “Ngày tết”. Trong những ngày thường bóng dáng của người cha là những nông dân ở những vùng quê nghèo đã là một chỗ dựa cho cả một gia đình thì vai trò của người cha trong những ngày tết đến lại vô cùng quan trọng. Người cha phải lo sao cho gia đình mình có một cái tết no đủ như những ca từ trong ca khúc “Tết này con không về”. Làm sao có cảnh con cháu quây quần bên bếp lửa hồng trông bánh chưng chờ trời sáng, đỏ hây hây những cặp má đào. Làm sao những đứa con có manh áo mới để ba ngày tết đi khoe khắp xóm khắp làng. Lam̀ sao có mâm cơm tươm tất để cunǵ ông bà tiên tổ tiện đưa năm cũ đón chào năm mới an vui khỏe maṇh. Có cành mai vàng trước ngõ, có cành bích đào trên ban thờ tiên tổ. Thì những cây phong ba ấy phải gồng mình lên. Tôi đã thấy bóng hình cha tôi sau câu thơ đó của Bùi Hồng Nam. Vẫn chưa hết: “Bóng mẹ về…trùm kín cả cơn mơ !”. Một câu thơ rất giàu hình tượng nữa của Bùi Hồng Nam. Bóng của mẹ sẽ che ấp trùm kín những giấc mơ của người lính đảo cho những giấc mơ đẹp mãi, những giấc mơ thổi lên trong trái tim ngọn lửa của khát vọng. Tất cả đó là xương máu thịt da của người thân – Đó chính là TỔ QUỐC. Người lính đảo ở nơi đầu sóng ngọn gió này chiến đấu trước hết vì cái lẽ sinh tồn của chính gia đình mình – Cũng là chiến đấu choTổ quốc. Không một phút giây nào họ lơ là để cho kẻ thù lăng loàn xâm phạm đến thị da ,máu xương Tổ quốc:

“Ngày mỏi mắt dõi biển trời thao thiết
Bóng đen đang lẩn khuất ngoài khơi”

Đến đây Bùi Hồng Nam đã gieo vào tâm hồn ta vào trái tim ta những câu thơ đẫm chất trữ tình. Mỗi câu như một bông hoa đẹp cho ta cài lên tóc cho ta cài lên ngực, cho ta cảm thụ được vẻ đẹp tâm hồn của người lính đảo. Tôi không thể bình luận gì thêm. Những câu thơ đã nói hết cả rồi!

“Đêm lọc giữa những thanh âm náo nhiệt
Lời mẹ ru hay một nét môi cười
Thèm tiếng gáy gà trưa xao xác
Đau đáu hồn gửi về bến sông mơ
Đời lính đảo dẫu dãi dầu sương gió
Vẫn buâng khuâng…giây phút ai ngờ!”

Dù gian khổ hiểm nguy nhưng tính lạc quan và lãng mạn không bao giờ mất đi trong tâm hồn những người lính đảo. Theo tôi đó là phẩm chất tốt đẹp nhất. Những phẩm chất nuôi dưỡng và hun đúc lòng yêu nước nồng nàn và chí quật cường của những người lính. Nói chính xác hơn đó là dân tộc Việt Nam ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *