logo

CÓ MỘT LẦN LỠ HẸN

Có một lần lỡ hẹn thế rồi thôi
Anh biền biệt nơi Trường Sơn bom lửa
Em ở lại với bao ngày tựa cửa
Ngóng phía rừng già không mặc áo cô dâu
Khuôn mặt thời gian hết cũ lại nhàu
Anh mãi đôi mươi trong cánh rừng săng lẻ
Giấc mơ em se vàng bông cúc cũ
Anh lang thang theo ngọn gió lọt lòng
Em cũng lang thang khép bóng con đường
Con đường ríu ran bầy ong nghiêng cánh mật
Tháng giêng non lá trầu têm ướt nắng
Cứ âm thầm trôi phía bến lang thang
Thu sắp qua sao gió cứ phải lòng
Đôi lúc muốn một lần gom gió vườn làm tổ
Nhưng lại sợ mùa thu vàng nỗi nhớ
Có một lần lỡ hẹn thế rồi thôi !

Lê Hà

LỜI BÌNH

CÓ MỘT LẦN LỠ HẸN ! Vâng chỉ cần một lần lỡ hẹn thôi thì nỗi mất mát thương đau đã đeo bám hành hạ cho trọn một kiếp người không chỉ riêng cho những người chinh phụ mà cho tất cả những phụ nữ trên thế gian này. Cuôc lỡ hẹn của Lê Hà là một điều khổ đau nhất phi lý nhất. Cuộc lỡ hẹn do chiến tranh mà như Phạm Tâm Dung đã viết khi bình luận bài thơ này “Một cuộc chiến tranh không đáng có” Tôi đồng cảm với quan điểm này của Phạm Tâm Dung.

“Có một lần lỡ hẹn thế rồi thôi
Anh biền biệt nơi Trường Sơn bom lửa
Em ở lại với bao ngày tựa cửa
Ngóng phía rừng già không mặc áo cô dâu”

Anh hẹn với em, anh sẽ yêu em mãi mãi và sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc êm ấm cho một gia đình như khát vọng ngàn đời rồi vẫn vậy. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã cuốn anh đi vào đại ngàn Trường Sơn đầy mưa bom bão đạn cứ biền biệt, biền biệt mãi không về… Em biết làm gì đây cho nguôi ngoai nỗi nhớ. cho bớt nỗi đợi mong lo lắng. Chỉ mới hẹn thề thôi.Em cảm thấy hình như ta chưa kịp trao nhau một nụ hôn đầu. Em chưa được mặc áo cô dâu, đồng nghĩa em chưa một lần được làm vợ anh. Cứ chiều chiều, cứ hằng đêm em tựa cửa mắt đăm đắm nhìn, nhìn mãi về phía rừng già xa hút tận chân trời và đợi chờ thương nhớ. Một câu hỏi cứ xoáy, xoáy mãi trong con tim khắc khoải: Sao anh mãi không về?

“Khuôn mặt thời gian hết cũ lại nhàu
Anh mãi đôi mươi trong cánh rừng săng lẻ
Giấc mơ em se vàng bông cúc cũ
Anh lang thang theo ngọn gió lọt lòng”

Anh về sao được nữa khi anh đã ngã xuống trên một cánh rừng hoang vu nào đó giữa tuổi hai mươi. Anh ngã xuống mà chưa hề cảm nhận làn môi em ấm nóng và khát đợi đến dường nào. Anh trẻ mãi với tuổi hai mươi ! Còn em thì thời gian khắc nghiệt đã vò nhàu khuôn mặt em, cuộc đời em. Thế là từ đây anh và em cách biệt. Em chỉ còn lại những kỷ niệm về một loài hoa vàng đồng nội với những giấc mơ se sắt cả đêm dài. Còn anh cứ thế lang thang đó đây trên những đại ngàn hoang lạnh. Ngọn gió lọt lòng ngọn gió tinh khôi cứ vậy đưa anh đi lang thang vô định mà không chịu trở về nương náu trong cõi lòng sâu thẳm của em. Em chỉ biết gọi và gọi mãi: Sao anh không về?

“Em cũng lang thang khép bóng con đường
Con đường ríu ran bầy ong nghiêng cánh mật
Tháng giêng non lá trầu têm ướt nắng
Cứ âm thầm trôi phía bến lang thang”

Một khổ thơ mà Lê Hà đã gieo vào đây hai từ “lang thang” như để khẳng định sự vô định của kiếp người. Sự vô định giữa em và anh. Anh lang thang trên những cánh rừng đại ngàn xa thẳm. Còn em lại lang thang khép bóng trên con đường ắp đầy kỷ niệm của mối tình đầu thơ ngây trong trắng chỉ có ở những thiên thần. Đẹp lắm anh ơi ! Em làm sao quên được tiếng bầy ong đang ríu ran nghiêng đôi cánh đọng đầy mật ngọt để tăng thêm cho vị ngọt của tình yêu đôi lứa. Tôi lặng đi trước câu thơ: ”Tháng giêng non lá trầu têm ướt nắng “ Câu thơ như đâm nhói vào trái tim tôi. Người ta thì ướt mưa còn Lê Hà thì “Ướt nắng “. Nắng làm ướt được sao ? Thật phi lý. Nhưng chính sự phi lý này để khẳng định rằng tất cả đã mất đi. Lá trầu têm cho cưới xin lễ hỏi của chúng mình giờ đã bị cái nắng dù là nắng tháng giêng đi chăng nữa cũng đủ làm héo khô tàn lụi mà đáng ra phải như một câu thơ “Trầu hái vườn nhà thắm môi hai họ“. Lá trầu têm ướt nắng ấy cũng trôi lang thang vô định trên trần gian cõi thế không chịu dừng lại trên những bến đời.

“Thu sắp qua sao gió cứ phải lòng
Đôi lúc muốn một lần gom gió vườn làm tổ
Nhưng lại sợ mùa thu vàng nỗi nhớ
Có một lần lỡ hẹn thế rồi thôi !”

Khổ thơ kết đã làm ứa máu tim tôi và chắc rằng cả những con tim giàu nhân hậu nữa của các bạn chính là ở câu thơ “ Đôi lúc muốn một lần gom gió vườn làm tổ”. Ai có thể gom được gió vườn. Vâng là gió vườn thứ gió mảnh mai dịu nhẹ thôi vẫn là không thể. Lê Hà đã hoàn toàn vô thức khi định gom gió làm tổ ấm cho lứa đôi hay cho chính cuộc đời đang dần héo khô của chị ? Nhưng chị bỗng giật mình: “Nhưng lại sợ mùa thu vàng nỗi nhớ”
Nếu xây được tổ ấm thì kỷ niệm của lứa đôi lại ùa ập tràn về. Nhưng suy cho cùng chị xây tổ ấm để làm gì khi không còn anh nữa, khi không còn cho chị một gia đình? Mặc dù chị khát khao, khát khao lắm lắm tổ ấm ấy có thể là nơi nương náu muôn thuở của linh hồn anh. Nhưng:

“ CÓ MỘT LẦN LỠ HẸN THẾ RỒI THÔI”

Rồi từ đó Lê Hà cũng như bao nhiêu người phụ nữ nữa trên đất nước này ở phía bên này hay phía bên kia đã trở thành những hòn vọng phu không hóa đá mà chỉ vì một lần lỡ hẹn. Hóa đá được thì nỗi đau không còn và nó sẽ trở thành biểu tượng trên đời. Không hóa đá được thì nỗi mất mát đau thương sẽ đi trọn những kiếp người !
Bài thơ đã khép lại rồi mà trước mắt tôi cứ hiển hiện không chỉ bóng dáng của thi nhân chinh phụ mà của bao người chinh phụ không hóa đá sống mòn mỏi trong đời chỉ vì sự vô lí tàn khốc của chiến tranh./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *