logo

CỞI ÁO

Không hoa lá cành che đậy nữa
Ta về đối diện với ta thôi
Rốt rồi cũng “thổ lai hoàn thổ”
Còn xót xa chi chuyện lở bồi.

Không hoa lá cành che đậy nữa
Trần trụi ta đi giữa đất trời
Ngày với mục đồng nghêu ngao hát
Đêm cùng trăng gió nhởn nhơ chơi.

Không hoa lá cành che đậy nữa
Đau buồn cứ khóc sướng vui cười
Mơ long tướng phụng mà đội lốt
Thà cởi áo ra sống thật người.

Không hoa lá cành che đậy nữa
Quả méo đương nhiên quả chẳng tròn
Điêu ngoa trả hết cho trần thế
Ta về trong suốt mắt trẻ con.

Không hoa lá cành che đậy nữa
Khoả trần ngôn ngữ khoả trần thơ
Vô ngại hoá thân thành sương khói
Hồn nhiên ôm ấp mọi bến bờ.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Một hành động có phần hơi ngạo mạn. Vâng phải
cởi áo ra cho đời nhìn rõ thật chính mình. Áo ở đây chưa
hẳn là áo quần che thân mà là cái vỏ bọc để giấu che đi
những điều – nhiều lúc tốt đẹp (nếu là khiêm tốn) và cũng
nhiều khi là chuyện xấu xa. Nguyễn Ngọc Hưng đã dám
cởi áo, đã dám phơi trải, đã dám sống thật với thơ, với đời.
Tất cả dồn tụ lại vào khổ thơ cuối, lấy thơ làm cứu cánh để
giãi bày rất thực với cõi người. Mọi che đậy bưng bít chỉ
là phù phiếm, kể cả lụa là gấm vóc. Sống sao cho thật là
người – điều này không dễ chút nào.

“Không hoa lá cành che đậy nữa
Khỏa trần ngôn ngữ khỏa trần thơ
Vô ngại hóa thân thành sương khói
Hồn nhiên ôm ấp mọi bến bờ”

Đó mới chính là bản ngã của Nguyễn Ngọc Hưng,
nó đi ngược lại với xu thế thơ đương đại của rất nhiều
người, thứ thơ phù phiếm rối rắm và khó hiểu

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *