logo

ĐẤT NGHÌN NĂM MANG DÁNG MẸ LƯNG CÒNG

Bạn chài ơi!
Ta rẽ sóng ra khơi
Dẫu sóng gió dữ dằn từ phương Bắc
Đoàn tầu giặc nghênh ngang bầy cá mập
Cứ nhăm nhe nuốt chửng nước non người

Bạn chài ơi!
Ta lướt sóng ra khơi
Theo hướng mặt trời, bình minh biển gọi
Biển nhà ta, ta giăng câu, buông lưới
Đảo gần xa, đâu chẳng máu xương mình

Ông cha ta trọng cái nghĩa, cái tình
Sẽ chẳng có hoà bình trong yếu hèn, khiếp sợ
Bạn “mười sáu chữ vàng” thành láng giềng tráo trở
– Đằng Giang tự cổ huyết do hồng (*)

Đất nghìn năm mang dáng Mẹ lưng còng
Chiếc nón chở che những mùa giông bão
Con vạm vỡ ở ba nghìn hòn đảo
Cho sóng êm, vỗ nhịp trái tim Người

Vững tay chèo, lướt sóng, bạn chài ơi !
Dẫu sóng gió cồn cào nơi biển động
Tổ quốc đó, ánh cờ sao lồng lộng
Ngẩng cao đầu ta hát giữa trùng khơi !

Tháng 6-2014
* “Đằng giang tự cổ huyết do hồng” ( Sông Đằng từ xưa máu còn đỏ) -Vế đối của sứ thần Giang Văn Minh

Huy Phách

LỜI BÌNH

Thơ Huy Phách viết về giang sơn, Tổ quốc, viết về Bác Hồ, về những nhân vật lịch sử bao giờ cũng mang âm hưởng hào hùng, bao giờ cũng tươi mát và giàu lòng nhân hậu. Ông có rất nhiều bài thờ xứng đáng là những tráng ca ngợi ca quê hương tổ quốc như: “Thành phố trẻ”, “Bên tượng đài Lý Thái Tổ”, “Giữa thủ đô Bác vẫn ở nhà sàn”Thuận Thành” và bây giờ là “Đất nghìn năm mang dáng mẹ lưng còng” được đăng tải trên tờ báo của quê hương ông – Bắc Ninh.
Đây là lần đầu tiên trong thi ca lấy hình tượng dáng mẹ lưng còng thay cho hình tượng dải đất hình chữ S.

“Đất nghìn năm mang dáng mẹ lưng còn
Chiếc nón chở che những mùa giông bão”.

Chiếc nón ở đây đỉnh của nó là cột mốc Lũng Cú, tán nón xòe ra đã chở che giông bão từ phương Bắc của anh bạn láng giềng luôn lăm le đổ xuống dáng hình của mẹ. Tôi rất yêu tâm thế của Huy Phách được thể hiện trong thế giới thi ca của ông. Ở thời buổi hiện tại rất nhiều nhà văn nhà thơ cứ phải lật xới những mặt trái của xã hội. Điều đó cũng đúng thôi. Vì bất kì một chính thể xã hội nào cũng tồn tại trong lòng nó điều thiện và cái ác, vẻ đẹp và cái xấu luôn đấu tranh với nhau. Trong cuộc đấu tranh sinh tồn ấy điều thiện và vẻ đẹp bao giờ cũng thắng thế. Vì vậy tác phẩm phải là sản phẩm của tính nhân văn cao cả, của lòng nhân ái. Viết về cái ác là để cho điều thiện sinh sôi, viết về cái xấu là để cho vẻ đẹp nẩy nở. Đừng mang thơ văn của mình vấy bẩn lên cuộc đời vì hiện nay lợi dụng tự do sáng tạo một số nhà văn nhà thơ đã đem thứ văn chương rác rưởi của mình để bôi bẩn xã hội, bôi bẩn con người. Với Huy Phách ông lúc nào cũng bình tâm, bình tâm với tất cả sự trong sáng nhất, một cái tâm thật thanh khiết. Cứ thế ông đi tìm vẻ đẹp của cuộc đời để sáng tạo ra những bài thơ tươi mát và nhân hậu nhất.
“Đất nghìn năm mang dáng mẹ lưng còng” có thể được coi là tuyên ngôn của những người đánh cá Việt Nam, về lòng kiên định sự dũng cảm của họ trước những thế lực đen tối hòng chiếm đoạt Biển Đông làm ao nhà của chúng. Huy Phách không nói đến sức mạnh quân sự mà ở đây ông chỉ khai thác sức mạnh của lòng dân, của những người đánh cá và ông cùng với họ.

“Bạn chài ơi
Ta rẽ sóng ra khơi”

Sự có mặt của những người đánh cá, chài lưới trên Biển Đông là sự khẳng định chủ quyền và lãnh thổ của đất nước mình. Trên vùng biển của mình, mình có quyền:

“Biển nhà ta, ta dăng câu buông lưới
Đảo gần xa đâu chẳng máu xương mình”

Đảo gần đảo xa không phải là đất là cát mà là máu xương của cha ông ta, của dân tộc ta.Huy Phách có câu thơ rất nhiều ẩn ý.

“Dẫu sóng gió dữ dằn từ phương Bắc”

Xét về địa lý, về nguồn gốc giông bão ở Biển Đông không từ phương Bắc mà từ phương Đông bên kia Philipin nhưng ở đây Huy Phách không nói thứ giông bão ấy, thứ giông bão xuất phát từ thiên nhiên mà là thứ giông bão dữ dằn được phát sinh từ lòng tham vô độ của anh bạn láng giềng đã một thời “Bạn mười sáu chữ vàng” mà nay đã “Thành láng giềng tráo trở”. Cơn bão dữ dằn này cứ ỷ thế đông, lấy thịt đè người cứ rình rập ta hàng ngày hàng giờ đốt phá. Những cơn bão mà Huy Phách đã nói đó là:

“Đoàn tàu giặc nghênh ngang bầy cá mập
Cứ nhăm nhe nuốt chửng nước non người”

Từ “Rẽ sóng” mạnh mẽ đến “lướt sóng” nhẹ nhàng thanh thoát. Đó chính là những từ mà Huy Phách đã dụng công tạo dựng. Chỉ có những người tự tin, tự tin lắm lắm mới có cái tâm thế ung dung tự tại, thanh thoát nhẹ nhàng như thế. Không ung dung tự tại sao được vì họ là những người có chủ quyền
Để nói về sự toàn vẹn của giang sơn Đất nước. Mỗi tấc đất, tấc trời, tấc biển, mỗi hòn đảo nổi, đảo chìm nơi đây đều từ máu xương của cha ông. Huy Phách có một câu thơ giàu hình tượng để khẳng định điều đó.

“Đảo gần xa đâu chẳng máu xương mình”

Và ông cha ta bao giờ như thơ Huy Phách đã viết:

“Ông cha ta trọng cái nghĩa cái tình”

Nhưng nếu có một kẻ thù nào nhăm nhe xâm lược tổ quốc thì ông cha ta lại đứng lên cầm vũ khí. Lịch sử đã chứng minh điều đó từ thời Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lê Hoàn, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung… hai cuộc kháng chiến thần thánh chống Pháp và chống Mỹ đã khẳng định điều đó. Nhưng ông cha ta bao giờ cũng coi trọng cái nghĩa, cái tình. Nguyễn Trãi đã từng cấp ngựa cấp lương thảo cho đội quân thất trận trở về quê hương điều đó đã chứng minh rằng đất nước này đã lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn. Rồi ông khẳng định, điều khẳng định đó cũng chính là tuyên ngôn của dân tộc ta.

“Sẽ chẳng có hòa bình trong yếu hèn khiếp sợ”

Những nhà thơ giàu tâm huyết, giàu lòng yêu nước đứng trước sự tráo chở của anh bạn láng giềng đều phẫn nộ. Mấy câu kết của bài thơ thật hào sảng, đầy quyết tâm được cất lên như một bản anh hùng ca thề bảo vệ toàn vẹn chủ quyền biển đảo của dân tộc ta. Một chủ quyền đã trải qua 4000 năm dựng nước và giữ nước:

“Vững tay chèo, lướt sóng bạn chài ơi
Giẫu sóng gió cồn cào nơi biển động
Tổ quốc đó ánh cờ sao lồng lộng
Ngẩng cao đầu ta hát giữa trùng khơi”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *