logo

ĐÊM GIÓ HÚ

Nơi đại ngàn gió hú
mây trắng treo đỉnh trời
em hú qua khe sâu
em gào qua mười suối
về đi anh Mí thức dậy rồi
về đi anh ông mặt trời đã ngủ

ngày một, ngày hai
theo lá cây kơ-nia rụng xuống
mùa vắng anh tiếng cồng chiêng sầu muộn
điệu xoang ai giữ nhịp em xoay
Anh nói với làng
hãy đi để có ngày mai
thằng bé con bây giờ đã chạy
níu dây gùi mẹ lên núi
con mắt hỏi cha đâu chưa về
Đêm phủ bóng rừng già
tiếng hoẵng lạc bầy gọi bạn
vang vọng giữa thung sâu
tiếng đàn môi ai đó tìm nhau
Mí cựa mình thức giấc
Giàng ơi! Sao nó vẫn chưa về ?

Tuấn Nguyễn

LỜI BÌNH

Bài thơ là tiếng hú gọi của người chinh phụ có chồng đã hy sinh cho cuộc đấu tranh giải phóng đất nước. Tiếng hú gọi băng qua đại ngàn, băng qua rừng thẳm băng qua mười con suối, băng qua chín quả đồi: Về với em anh ơi:

“Nơi đại ngàn gió hú
mây trắng treo đỉnh trời
em hú qua khe sâu
em gào qua mười suối
về đi anh Mí thức dậy rồi
về đi anh ông mặt trời đã ngủ”

Mí đã thức dậy rồi, Bao năm rồi Mí không ngủ chỉ thức chờ anh. Sao anh mãi không về. Ông mặt trời đã đi ngủ rồi và đêm nay nữa em lại ngủ một mình và rồi sẽ trằn trọc suốt năm canh. Mà sao anh vẫn không về?

“ngày một, ngày hai
theo lá cây kơ-nia rụng xuống
mùa vắng anh tiếng cồng chiêng sầu muộn
điệu xoang ai giữ nhịp em xoay”

Thời gian cứ trôi đi từng ngày từng tháng từng năm. Biết bao mùa rồi cây kơ-nia rụng lá thay hoa. Những mùa hoa đỏ chói chang như đốt lòng em khao khát đợi anh. Bao năm rồi vắng anh tiếng cồng chiêng của buôn làng cứ thiếu vắng hụt hẫng vì không có anh cùng vỗ chiêng đánh cồng. Bao năm rồi em khát thèm vòng tay ấm của anh cho điệu xoang xoay tròn mềm mại. Về đi anh ơi!

“Anh nói với làng
hãy đi để có ngày mai
thằng bé con bây giờ đã chạy
níu dây gùi mẹ lên núi
con mắt hỏi cha đâu chưa về”

Anh ra đi anh nói với bản làng để có ngày mai. Ngày mai của bản làng đã có. Còn ngày mai của em thì không khi em không còn anh nữa. Đứa con thơ dại cứ mỗi ngày nó đưa ánh mắt thơ ngây hỏi em mãi chỉ một câu: Cha đâu chưa về? Câu hỏi đó cứ cứa xé lòng em mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi ngày, mỗi tối. Câu hỏi đó xuyên qua tháng năm ,xuyên suốt tim em, xuyên suốt cuộc đời góa bụa của em:

“Đêm phủ bóng rừng già
tiếng hoẵng lạc bầy gọi bạn
vang vọng giữa thung sâu
tiếng đàn môi ai đó tìm nhau
Mí cựa mình thức giấc
Giàng ơi! Sao nó vẫn chưa về”

Và bây giờ cứ khi đêm phủ bóng rừng già. Tiếng hoẵng lạc bầy gọi bạn em lại nhớ anh, nhớ không chịu nổi. Mỗi khi tiếng đàn môi ai đó cứ tìm nhau em lại nhớ anh và hằng đêm em vẫn kiếm tìm anh trong hoang hoải nhớ thương. Anh ơi hãy tha tội cho em. Em còn trẻ em phải có người bạn đời. Em không dám nói ra điều đó với Mí sợ Mí buồn. Nhưng có lẽ Mí đã hiểu lòng em khi những đêm khuya em đi mãi không về. Chờ mãi con dâu Mí chỉ thở dài trong xót thương“ Giàng ơi! sao nó vẫn chưa về”. Một câu hỏi làm xé lòng ta Mí hỏi con trai Mí Hay Mí hỏi con dâu Mí.Tôi nghĩ mí đang hỏi đứa con dâu góa bụa tội nghiệp của mình.
Bài thơ cứ đan xen nỗi đau của người mẹ, của người vợ và của đứa con thơ khi đứa con, người chồng, người cha đi mãi không về. Tôi nghĩ không có một sự hóa thân tài hoa, không có một tấm lòng nhân hậu biết sẻ chia nỗi đau thương mất mát lớn lao không chỉ của một gia đình mà của cả một dân tộc, Tuấn Nguyễn không thể viết được bài thơ giàu cảm xúc, giàu tính nhân văn và cũng đã có một sự dân tộc hóa ngôn ngữ cho bài thơ đến độ tài hoa như thế .
Cảm ơn anh nhờ có bài thơ ĐÊM GIÓ HÚ của anh tôi đã có được một nén tâm nhang nhân ngày Thương binh liệt sỹ ./. — v

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *