logo

ĐẾN VỚI THƠ VƯỢNG NGUYỄN

Trong tác phẩm ĐẾN VỚI THƠ TÌNH BẮC NINH tôi có một nhận xét cực đoan “Những ai có hạnh phúc sinh ra trên vùng đất Bắc Ninh đều có thể trở thành thi sỹ”. Vượng Nguyễn theo tôi là một trong những người hạnh phúc đó. Ông sinh ra tại huyện Yên Phong có phòng tuyến sông cầu từ thời nhà Lý và là nơi phát tích bài thơ thần của Lý Thường Kiệt “Nam quốc sơn hà nam đế cư”…Có những tên làng tên xã đẹp như mơ: Nguyệt Cầu–cầu trăng và Võng Nguyệt–ngắm trăng. Có phải vậy chăng mà Vượng Nguyễn đã hội tụ đủ đầy phẩm chất của người nghệ sỹ – Vâng chỉ là nghệ sỹ nghiệp dư thôi. Thỉnh thoảng trên trang cá nhân của ông ta được nghe những ca khúc – thường là những ca khúc thời tiền chiến do ông thể hiện. Cái áo hoa, cái mũ phớt trắng và cây đàn guita càng tô đậm thêm dáng vẻ nghệ sỹ của ông. Tuy không thể gọi là giọng ca vàng, giọng ca bạc nhưng nghe ông hát ta như chìm sâu vào một miền dĩ vãng xa xôi. Hình như trong giọng hát của ông có chút lửa hồng của một tâm hồn đã bước vào tuổi cổ lai hy. Chút lửa hồng đó đã góp phần sưởi ấm tâm hồn chúng ta.
Thơ ông trên facebook không nhiều ,thường là những bài thơ ngắn. Thơ ông là sự trải lòng của hoài niệm về quê hương, về tình yêu và những đoạn đường đời đa đoan dâu bể. Tôi không có tham vọng giới thiệu toàn bộ thơ ông đã đăng tải trên facebook mà chỉ giới thiệu một đôi bài mà tôi tâm đắc.
Ở vào tuổi cổ lai hy mà Vượng Nguyễn vẫn có những bài thơ tình làm cho ta ngỡ ngàng rồi chuyển sang kính nể vì đối với ông tình yêu còn mãi đến muôn đời. Tình yêu không có tuổi bao giờ. Gần trọn đời người ông đã như thế và sẽ như thế vẫn đắm say khờ dại như buổi ban đầu:

VẪN

Anh vẫn thế và rồi anh vẫn thế
Vẫn nồng nàn và vẫn dại khờ
Vẫn thuỷ chung như ngày đầu gặp gỡ
Như phượng hồng và bằng lăng tím mơ

Thử hỏi người vợ nào không hạnh phúc khi tình yêu của chồng mãi nồng nàn và mãi thuỷ chung như thế ?
Có những hiện tượng tâm lý trong cuộc sống ta không thể lý giải được. Dù bây giờ là cuộc sống đủ đầy ấm no và nhung lụa nhưng ta vẫn không thể quên những năm tháng cơ hàn cay cực của một thời quá vãng. Ở đây ta không thể gọi là ăn mày dĩ vãng. Vì chẳng ai đi ăn mày cái đói nghèo cơ cực. Nhưng cái gì đã trở thành kỷ niệm thì chẳng bao giờ nhạt phai trong tâm thức của mọi con người:

“ Ngày cưới ta chẳng hoa chẳng pháo
Nhặt từng hào chụp một bức ảnh chung
Bốn nhăm năm nay mái đầu điểm bac
Ngày xưa ơi thương nhớ đến vô cùng”

Chỉ một trưa hè bình lặng ở quê hương cũng làm gợi nhớ về mẹ và Vượng Nguyễn đã có bài thơ: “Trưa hè quê nhà” làm xúc động trái tim ta và tất cả những trái tim vô cảm nhất. Mỗi nhà thơ dù chuyên hay không chuyên đều ít nhất có một bài thơ viết về mẹ. Bằng những cảm xúc mạnh liệt, bằng chất liệu ngôn ngữ và dưới lăng kình của riêng mình các nhà thơ đã tạc nên tượng đài bất tử của người mẹ kính yêu. Có một điều kỳ diệu là mọi người đọc đều thấy dáng hình của mẹ mình đồng hiện trong những bài thơ viết về mẹ của các thi nhân.
Phải có một tình yêu quê hương nồng lăm lắm Vượng Nguyễn mới có thể chắt ra từ trong trái tim, trong tâm hồn mình những câu thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng. Nó làm sống lại trong tâm hồn ta về một miền quê êm ả thanh bình. Trong ta ai không có một miền quê như miền quê của Vượng Nguyễn. Ai không có một người mẹ như người mẹ của Vượng Nguyễn để mà nhớ nhung và tiếc nuối.
Có những câu thơ thật phi lý “Ve râm ran át cái nắng oi nồng” Tiếng ve không thể và chẳng bao giờ át được cái nắng oi nồng của mùa hạ. Nhưng khi ta nghe và nhất là qua sự thẩm thấu thanh lọc của các thi nhân thì tiếng ve buồn buồn ấy lại có thể làm dịu đi cái nắng oi nồng. Có những câu thơ như cứa vào tim ta đến rớm máu “Lời mẹ ru giờ đã về với đất” Mẹ đã hoá thân về với đất mang theo cả lời ru của mẹ cùng về và ta mãi mãi không còn được nghe tiếng mẹ ru hời. Có chăng lời ru của mẹ chỉ vang vọng trong tâm thức của mỗi con người. Rồi Vượng Nguyễn đã cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại đẻ ông vẫn nhận ra “Bóng mẹ già vẫn ẩn hiện đâu đây”
Đọc đến đây tôi bỗng nhớ đến bài thơ viết về mẹ của Nguyễn Thiện Dũng có hai câu kết đã ám ảnh tôi và còn ám ảnh tôi cho hết cuộc đời:

“Quê mẹ giờ không còn mẹ nữa
Giang hồ phủ trắng mái đầu con”

TRƯA HÈ QUÊ NHÀ

Đầu tường nhà ai chùm hoa lựu nở
Ve râm ran át cái nắng oi nồng
Tiếng vọng chao hay tiếng tre kẽo kẹt
Gà gáy trưa xao xác cả thinh không
Lời mẹ ru giờ đã về với đất
Mảnh vườn xưa hoang vắng cỏ mọc đầy
Mấy mươi năm mà như tàn giấc ngủ
Bóng mẹ già vẫn ẩn hiện đâu đây

Con người ta là thế dù có xa quê hương cho đến trọn đời và dù có ăn bao nhiêu cơm kẻ chợ, có uống bao nhiêu nước phù hoa thì hình ảnh quê hương yêu dấu đượm buồn không bao giờ nhạt phai trong tâm hồn của chúng ta. Vượng Nguyễn đã nói thay cho chúng ta điều đó qua bài thơ “Đêm Hà Nội”

ĐÊM HÀ NỘI

Đêm nằm nghe lá rụng
Xuân đã qua lâu rồi
Ánh đèn khuya phố vắng
Hàng cây nằm chơi vơi
Đêm nằm nghe sương rơi
Chợt thấy lòng sâu lắng
Hoa phượng báo mùa hè
Sao im lìm tiếng ve
Đêm nằm nghe thao thức
Thoảng đâu gió xạc xào
Thèm một tiếng gà gáy
Gọi bình minh xôn xao

Còn đây là bài thơ VỀ MỘC HOÁ LONG AN

Anh lại về thăm Mộc Hoá xưa
Ngược Vàm Cỏ Tây xanh ngát bóng dừa
Xuồng ai qua sông dập dờn sóng vỗ
Nón lá nghiêng che bóng nắng ban trưa
Mộc Hoá năm nay đang mùa nước nổi
Bìm bịp kêu khoan nhặt với thời gian
Rặng trâm bầu giờ chơi vơi sóng vỗ
Nghe đâu đây câu hát” Lên ngàn “
Chiều dần xuống anh tìm về nơi ấy
Người đã xa năm tháng vẫn mong ai
Con đò cũ mà người xưa đâu thấy
Ta ngẩn ngơ cho bóng nắng in dài

Tôi đoan chắc đây là lần trở về không chính thức. Vâng đây là cuộc trở về trong tâm thưc của thi nhân – Vượng Nguyễn. Chính vì lẽ đó những câu thơ mới có sức nặng tâm trạng đến thế, da diết đến thế. Nó cứ chìm sâu, sâu mãi xuống dòng sông Vàm Cỏ Tây Sau bao bể dâu dời đổi Mộc Hoá Bây giờ còn đâu Mộc Hoá của thời xưa cũ như khi Vượng Nguyễn từ Bắc vào Nam công tác. Vàm Cỏ Tây còn đâu những mùa nước nổi, nước ròng theo quy luật tự nhiên mà chỉ là do sự xả lũ của các đập thuỷ điện trên dòng Mê Koong. Còn đâu con đò chiếc nón trắng nghiêng che bóng nắng và Chắc chắn rằng:

“Con đò cũ mà người xưa đâu thấy”

Vâng chỉ còn nỗi niềm tiếc nuối chẳng bao giờ nguôi. Ta tin rằng “Ta ngẩn ngơ cho bóng nắng in dài” sẽ theo Vượng Nguyễn đi hết cuộc hành trình trên cõi thế.
Thơ ông còn nhiều tôi như người cưỡi ngựa xem hoa trên cánh đồng thơ của Vượng Nguyễn chỉ mong góp nhặt đôi lời bình luận rất mong Vượng Nguyễn và tất cả những ai yêu mến ông lưỡng thứ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *