logo

ĐI CHÙA -THƠ NGUYỄN THUÝ QUỲNH

Khi niềm tin vaò một xã hội công bằng dân chủ văn minh đã bị mai một, con người ta thường tìm đến sự cứu rỗi của thánh thần và trời Phật. Sự kiện giỗ tổ Hùng Vương vừa qua là một minh chứng cụ thể nhất, hàng trăm ngàn con người đã xô đẩy nhau cầu may vào ông tổ của người Việt. Hoặc hàng ngàn người xô đẩy nhau tranh cướp cái tờ giấy có dấu ấn ở đền Trần cũng là một minh chứng nữa của sự mất niềm tin…
Còn nhà thơ của chúng ta lại đi chùa để cầu may. Dưới đây là bài thơ Đi chùa của nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh.

ĐI CHÙA

Gánh truân chuyên gửi vào chùa
Gặp con nghê đá thẫn thờ đợi chuông
Trên toà Đức Phật ngồi suông
Quan Âm phất áo, chỉ đường sắc không
Niết Bàn đành ngửa cổ trông
Diệt sao hết khổ mà mong vô thường

Chắp tay, đợi một tuần hương
Cõi người dằng dặc, lần đường lại đi
Tháng 2 -2004

Không còn niềm tin ở cõi người nhà thơ của chúng ta đã tìm đến sự cứu rỗi của Đức Phật và đã:

“Gánh truân chuyên gửi vào chùa”

Thế nhưng:

“Gặp con nghê đá thẫn thờ đợi chuông”

Con nghê bằng đá còn đợi tiếng chuông đến lượt mình mà phải thẫn thờ thì kiếp người hoá gì không biết nữa. Nhưng khi đến lượt mình thì cảnh tượng:

“Trên toà, Đức Phật ngồi suông”

Đức Phật còn ngồi suông thì con người cầu mong gì được nữa. Còn Quan Thế Âm Bồ Tát cũng chỉ đường sắc không vô định mà thôi. Không còn con đường nào khác dù cõi ngươi còn dằng dặc những vạn ngàn dâu bể truân chuyên thì cũng đành vậy thôi:

“Chắp tay, đợi một tuần hương
Cõi người dằng dăc, lần đường lại đi”

Bài thơ ngắn thôi nhưng đó chính là hiện thực của xã hội đương đại./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *