logo

ĐỌC NGƯỜI TÌNH TRONG MƠ – THƠ NGUYỆT VŨ

Vâng chỉ là Người tình trong mơ chứ không phải là người tình có thực trong đời. Tên của tập thơ đã nói được một phần vì sao thơ của Nguyệt Vũ bão liệt, nhiều đam si và cũng rất nhiều khát khao chờ đợi. Cùng với những yếu tố hư ảo, phi lí luôn đẫm đầy từng chữ từng câu trong “Người tình trong mơ”.
Không hiểu sao khi nhìn thấy ảnh trên trang cá nhân của chị với khuôn mặt và nụ cười rạng ngời tôi đã có niềm tin đây là một trong những người đàn bà hạnh phúc nhất thế gian này. Nhưng đọc “Người tình trong mơ” tôi lại cảm thấy hình như mình đang ngộ nhận. Phải chăng tình yêu trong đời và tình yêu trong thơ là hai thái cực ngược chiều nhau.Tình yêu trong đời là nghĩa vợ tình chồng, tình mẫu tử nó được buộc ràng bằng sợi dây nghĩa vụ. Còn tình yêu trong thơ nhiều đắm say khát vọng là mất mát đợi chờ lắm khổ đau li biệt nó chỉ ràng buộc với nhau bằng sợi dây hư ảo vô cùng mỏng manh. Thường các bài thơ của chị chỉ mấy chục từ nhưng dung lượng cảm xúc mà thơ Nguyệt Vũ gửi gắm cho người đọc lại lớn lao vô hạn. Trong thơ Nguyệt Vũ ta thường bắt gặp những mệnh đề thiếu hụt, trống không nhiều khi chính vì thế làm cho câu thơ trở nên đa nghĩa.Tôi sẽ tìm cách tiếp cận với những điều tôi đã dẫn giải khi đi sâu vào một số bài thơ của Nguyệt Vũ. Để cảm nhận được những gì mà thơ Nguyệt Vũ đã bồi đắp cho tâm hồn tôi và cả tâm hồn các bạn không còn cách nào khác các bạn hãy cùng tôi đồng hành suốt chiều dài của “Người tình trong mơ ” và dừng lại ở những bài thơ tâm đắc.

LỜI HOA CỎ

Chiều suông em đứng ngắm gió trải trên cánh đồng
Và nhớ thế, biết không?
rầm rì lời hoa cỏ…
Này, gửi vào trong gió chút nồng nàn men môi
Này, gửi vào mây trời hương thơm xuân … mềm ấm
Này, gửi vào tiếng sấm rằng em, em yêu anh
Ơi ngọn gió mát lành
Gửi anh cho em nhé!

“Chiều suông” “suông” đồng nghĩa là không có gì nhưng ở một trạng huống khác đắng chát chua cay. Các cụ thường bảo: canh suông, nhịn suông, nói suông tức là nhạt nhẽo vô nghĩa. Ở đây Nguyệt Vũ là chiều suông – một buổi chiều không có anh. Không có anh đối với Nguyệt Vũ thế giới khách quan không tồn tại. May thay vẫn còn lời cỏ hoa rì rầm bên tai chị. Có lẽ đây là thứ âm thanh chỉ có các thi nhân nghe được từ trong cõi vô thức. Lời rì rầm ấy như đang mách bảo chị hãy nhớ rằng cuộc đời vẫn đang tồn tại và trong chị vẫn vẹn nguyên một tình yêu bạo liệt nhất mà trái tim con người có được. Vẫn vẹn nguyên một nỗi khát khao đợi chờ. Rồi Nguyệt Vũ buông vào đây một câu hỏi trống không như gieo vào trong cõi vô thường. “Và nhớ thế, biết không” Nhớ ai? ai nhớ? và hỏi ai, hỏi anh thì anh không tồn tại, hỏi cỏ hoa thì cỏ hoa cũng chỉ biết rì rầm. Đây là câu hỏi phát ra từ một con tim rồi lại vọng về với con tim đang khát đợi. Không nhận được một mảy may nào tín hiệu đáp lại. Một lần nữa Nguyệt Vũ lại hoàn toàn vô thức phân thân mình ra như hàng trăm mảnh. Mảnh này gửi vào trong gió là chút nồng nàn men môi. Mảnh này gửi vào trong mây là hương thơm xuân mềm ấm. Mảnh này là tiếng em đã khản đặc em muốn nhờ tiếng sấm rền vang bên tai anh rằng EM YÊU ANH. Nhưng vẫn không nhận được một tín hiệu nào vọng lại. Không biết làm gì hơn Nguyệt Vũ đành nhờ gió: “Ôi ngọn gió mát lành Gửi anh cho em nhé”. Ta lại thấy Nguyệt Vũ dùng một từ đa nghĩa. Gửi cho anh chút nồng nàn men môi hay hương thơm xuân mềm ấm. Hay gió gửi anh với cả nguyên vẹn tình yêu về cho Nguyệt Vũ???
Bài thơ khép lại rồi mà ta như vẫn nhìn thấy một dáng hình thiếu phụ đang đứng giữa chiều suông mắt dọi nhìn những làn gió đang miên man trải thảm trên những cánh đồng đầy cỏ hoa và trong lòng như đang ghen tị vì sao cỏ hoa còn biết rì rầm với nhau lời yêu thương nồng nàn mềm ấm bên nhau còn anh và em thì cứ góc bể chân trời cách biệt. Hãy về với em đi anh để ta cùng nhau nằm trên thảm cỏ này mà rì rầm với nhau bao lời yêu dấu ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *