logo

ĐỌC THƠ TÌNH NGỌC YẾN

Nếu coi mỗi bài thơ tình là một cuộc tình vắt vai của các thi nhân thì nữ thi nhân Ngọc yến có rất nhiều cuộc tình vắt vai. Tôi đã đắn đo rất nhiều khi dùng cụm từ “Cuộc tình vắt vai” vì cứ e ngại có đi sâu vào đời tư của Ngọc Yến hay không. Nhưng nghĩ lại thì như nhà thơ Trần Nhuận Minh đã viết:

“Câu thơ như gan ruột
Phơi ra giữa trời mây”

Thơ Ngọc yến đã là như thế đã là gan ruột dám phơi trải ra giữa trời mây, ra giữa cõi người. Nếu cứ e dè không dám cảm nhận thì vô tình tôi đã đánh mất những bài thơ rất đẹp–Thơ tình của Ngọc Yến là như thế đắm đuối, mê say, nồng nàn và cũng không thể không chia ly tiếc nuối. Vì hệ luỹ của tình yêu hình như bao giờ cũng chia ly dang dở. Có phải vậy chăng mà cuộc tình nào của Ngọc Yến cũng đẹp. Đẹp để mất hay vì biết nó sẽ mất nên đẹp.
Thơ Ngọc Yến được rất nhiều các nhạc sỹ phổ nhạc .Đây là mối lương duyên giữa thơ và nhạc. Nói khác đi các nhạc sỹ đã tìm thấy sự đồng vọng trong thơ Ngọc Yến về cảm xúc cũng như về nhịp điệu. Các nhạc sỹ phải yêu thơ và hiểu thơ Ngọc Yến sâu sắc mới mong chắp cánh cho thơ bay bổng .Và từ những giai điệu âm nhạc Ngọc Yến đã được vỗ về âu yếm rồi xúc động mà cảm tác nên những bản tình ca cho lòng mình được phơi trải. Những bản tình ca viết về những cuộc tình thánh thiện..Tình yêu trong thơ Ngọc yến chỉ tồn tại trong ước mơ và khát vọng. Nó không có thực trong đời mà ở đâu đó trong chốn địa đàng.
Tôi xin được lần lượt giới thiệu những bài bình luận ngắn của tôi về một số bài thơ tình của Ngọc Yến:

HÀ NỘI MỘT ĐÊM ( Kỷ niệm với nhạc sỹ Ngọc Dung )

Đêm Hà Nội… thời gian trôi chầm chậm
Mái phố bình yên ru giấc mơ say
Ngọn đèn chờ ai sáng ô cửa nhỏ
Bên thềm hương hoa lặng lẽ dâng đầy

Đêm Hà Nội nghe mùa đông trở giấc
Em và anh thầm đếm bước bên nhau
Sương phủ Hồ Tây vỗ về con sóng
Lá rơi khẽ khàng ngại vỡ đêm thâu

Đêm Hà Nội đèn vàng soi phố vắng
Bóng đổ dài thao thức tiếng rao đêm
Giọt sương khuya nhẹ nhàng hôn mái tóc
Trong tay anh mùa đông ấm thêm

Đêm Hà Nội dường như không ngủ
Ta chìm trong cõi huyền ảo lung linh
Hàng cây già nua ngập ngừng cơn gió
Đâu nỡ khua những chiếc lá yên bình

Đêm Hà Nội… xa vời em vẫn nhớ
Giây phút ngọt ngào,say đắm,ngât ngây
Xin gửi lại tình yêu em-giọt nắng
Ấm mùa đông anh ,nỗi nhớ đêm dài

NGỌC YẾN

Thơ luôn tiềm ẩn những yếu tố phi lý và hư ảo. Không phải một ai cũng có thể lý giải được những yếu tố phi lý và hư ảo đó. Chắc chắn một điều rằng Hà Nội bây giờ không như Hà Nội một đêm trong thơ Ngọc Yến. Nhưng khi người ta yêu thì thế giới khách quan bao giờ cũng đẹp và hình như luôn là sự đồng vọng chở che cho những cuộc tình. Hà Nội của Ngọc Yến cái gì cũng đẹp và cái gì cũng nhẹ như tất cả cứ tựa vịn vào nhau để trao gửi. Hai con người đi trong đêm khuya và họ cảm nhận Hà Nội không ngủ nhưng thực ra đôi tình nhân đã không ngủ họ cứ đi mãi trong đêm. Một ngọn đèn nhỏ qua ô cửa họ cũng cảm thấy như nó đang chờ ai. Họ cứ thế lắng nghe nhịp đập của hai con tim, lắng nghe hơi thở như gấp gáp hơn trên cặp môi nồng. Không những thế họ còn nghe được cả tiếng mùa đông đang trở giấc:

“Đêm Hà Nội nghe mùa đông trở giấc
Em và anh thầm đếm bước bên nhau
Sương phủ Hồ Tây vỗ về con sóng
Lá rơi khẽ khàng ngại vỡ đêm thâu”

Và cũng vô cùng kỳ diệu:

“Giọt sương khuya nhẹ nhàng hôn mái tóc
Trong tay anh mùa đông ấm thêm”

Hai con người yêu nhau ấy họ cảm nhận được cả giọt sương hôn nhẹ trên mái tóc người yêu – hai mái tóc ấy đã pha màu sương khói. Tình yêu đã sưởi ấm cho hai con tim dù giữa mùa đông họ vẫn thấy hơi ấm của tình yêu đang lan toả trong đôi bàn tay xiết chặt. Và:

“Hàng cây già nua ngập ngừng cơn gió
Đâu nỡ khua những chiếc lá yên bình”

Đến hàng cây còn đồng vọng còn yêu thương không nỡ làm thức giấc những chiếc lá yên bình hay không nỡ khua thành tiếng động làm giật thột hai trái tim đang thổn thức kề nhau.
Những kỷ niệm về tình yêu thánh thiện bao giờ cũng thuộc về sự bất tử. Với Ngọc Yến cũng thế .Ta hãy đọc khổ thơ cuối để cảm nhận được hương vị ngọt ngào của tình yêu
“Đêm Hà Nội… xa rồi em vẫn nhớ
Giây phút ngọt ngào, say đắm, ngất ngây
Xin gửi lại tình yêu em-giọt nắng
Ấm mùa đông anh, nỗi nhớ đêm dài”

Ngọc yến thật là khiêm tốn tình yêu nồng nàn ngọt ngào đắm say như thế nhưng với Ngọc Yến chỉ là “Giọt Nắng” – một giọt nắng kỳ diệu nó có thể:
“ẤM MÙA ĐÔNG ANH, NỖI NHỚ ĐÊM DÀI”./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *