logo

ĐỌC: TRẢ LẠI NHỮNG ĐAM MÊ-THƠ PHẠM THỊ DIỆU THU

Có thể coi “Trả lại những đam mê” là lời thì thầm của Diệu Thu với người yêu đã chia xa cách biệt đến nghìn trùng. Gọi là thì thầm nhưng đây chỉ là những lời tự thoại. Đôi khi lời tự thoại thuộc về anh đó chính là những lúc Diệu Thu thấy bất an muốn tự khẳng định mình nhưng phải từ anh bộc lộ cảm xúc.
Tôi chưa dám khẳng định ANH ở đây là người yêu đầu đời của Diệu Thu hay ANH chỉ là nơi để Diệu Thu gửi gắm khát vọng tình yêu của mình.
Con người ta cũng thật lạ. Khi mọi thứ đang hiện hữu bên ta thì ta không biết nâng niu gìn giữ chỉ khi tuột khỏi tầm tay thì lại tiếc nuối mới cảm thấy những điều tưởng như bình thường ấy lại tốt đẹp và cần thiết cho cuộc đời ta biết chừng nào. Đây cũng chính là tâm trạng của Diệu Thu trong suốt tập thơ “Trả lại những đam mê”
Chị để vụt tình yêu đầu đời chỉ vì:

“Tuổi thanh xuân khờ dại
Em hay dỗi hay hờn
Ngỡ được anh yêu hơn
Ngờ đâu tình vụt mất”

Động từ “Vụt”cho ta cảm nhận được rằng tình yêu mất đi với một vận tốc rất lớn không kịp nắm cầm, không kịp níu giữ, Vẫn còn những lý do khác nữa mà Diệu Thu đưa ra để biện minh cho cuộc tình tan vỡ:

“Tại anh
Anh thích đa tình
Nên em
Em chẳng
Hết mình được đâu

Tại anh
Anh thích mưa ngâu
Nên em
Em sợ
Dài lâu khó bền”

Câu thơ ở đây cứ vụn vỡ ra nhiều mảnh như chính những lý do ở đây cũng quá vụn vặt tầm thường.
Lý giải vì sao dưới cái nhìn của anh, trong cảm nhận của anh và cả trong khát vọng của anh vẫn vang lên lời mời gọi khát khao, lời ngợi ca chân tình mà tình yêu vẫn chi ly dang dở.

“Về với anh đi em
Cho đêm dài thành ngắn
Cho trời đông tỏa nắng
Cho hạnh phúc đong đầy
Về với anh đi em
Đừng giận hờn nữa nhé
Mình sẽ cùng chia sẻ
Mọi buồn vui cuộc đời”

Dưới cái nhìn của anh em vẫn là cô gái nết na kiều diễm:

“Nhớ tiếng cười em trong trẻo quá
Nhớ bóng hình em –nhớ cháy lòng”

Anh vẫn luôn an ủi tuy rằng có chút đại ngôn nhưng đó mới là lời thề thốt của con tim vẫn cháy bỏng yêu thương:

“Từ bây giờ cho đến ngàn năm sau
Anh vẫn luôn cầu mong em hạnh phúc
Anh thương em từ giờ có òa khóc
Thì anh đã đi rồi ,chẳng thể lau nước mắt cho em”

Tất cả vẫn vẹn nguyên vẫn tròn đầy cớ sao phải chia tay chỉ vì:

“Vì yêu anh nên em mới hờn ghen
Mới nhõng nhẽo mới nhỏ nhen đến thế
Nhưng đêm nay Đông đã về tan xé
Dang dở thật rồi cả một giấc mơ yêu”

Giờ chỉ còn lại:

“Có lẽ nào ,băng giá nhốt cô liêu
Ôm ngực ốm rong rêu ngày đã cũ
Hương yêu ơi ! Dấu tình còn nơi đó
Giữ lại một đời ,có lẽ…vẫn chưa quên”

Vẫn chưa hết nhiều khi Diệu Thu đã thảng thốt đưa ra cho anh bao nhiêu câu hỏi mà chẳng thể có được một lời đồng vọng vì vậy nỗi cô đơn ở đây dã đi đén tận cùng:

“Nếu nhớ anh em biết phải làm sao
Khi mùa Đông đang tràn về hối hả
Khi dòng đời vẫn trôi đi vội vã
Khi mình em lạc lõng giữa bao người”

Và :

“Tự nắm bàn tay,tự xoa mềm nỗi nhớ
Để ngực run run xiết chặt trái tim mình”

Rồi chẳng hiểu Diệu Thu tự hứa với lòng mình hay hứa với người yêu xưa cũ:

“Bao nhiêu năm, vẫn một dáng hình
Một đam mê, một đời chờ, một khóc
Trái tim em, tiếng thở dài mệt nhọc
Biết làm sao ru ngủ một cung buồn”

Đọc những câu thơ như thế thử hỏi sao ta không trào nước mắt. Cái phi lí trong tình yêu làm cho người ta phải nghẹt thở. Hay đây chỉ là tình yêu trong thơ, tình yêu trong khát vọng ???
Có thật thế chăng chỉ vì dỗi hờn, vì những lý do vụn vặt tầm thường ấy để vụt mất tình yêu và giờ đây chỉ biết ngồi mà khóc thương, cầu xin và khát vọng:

“Anh, anh ơi
Đừng bắt em
Nghẹn ngào
Giữa dòng đời
Đầy mưa giông
Bão tố
Anh,anh ơi
Đừng bắt em
Dang dở
Một cuộc tình
Đẹp hơn cả
Trong mơ”

Và đây như đã là lời cầu xin khẩn thiết và khao khát biết bao nhiêu:

“Thì anh ơi
Cho em xin
Được một lần
Toại nguyện
Ôm chặt anh
Giữa đông giá
Cuộc đời

Chỉ lần này
Chỉ lần này thôi
Xin anh chút
ấm nồng
dư hương cũ …”

Và từ đây mỗi mùa đông giá buốt tràn về em đã vĩnh viễn mất anh. Biết lấy ai ủ ấm cho em:

“Hà nội đêm em nằm
Đông thì thầm ngõ nhỏ
Đông nghẹn ngào trong cổ
Đông buốt giá con tim

Anh vẫn cứ lặng im
Không nói lời từ biệt
Và em,em đã biết
Đông này mãi xa anh”

Dù trong quá khứ tình yêu của họ đẹp đẽ biết bao nhiêu. Họ đã cài những bản tình ca tha thiết yêu thương vào nhạc chuông điện thoại để nhắc nhau giữ trọn tình yêu. Bài thơ “Bản nhạc chuông buồn” là một trong những bài thơ hay nhất của Diệu Thu:

“Em cài cho anh
Bản nhạc chuông
Kỳ diệu
Khi anh vui
Nhạc chuông ngân
Thánh thót
Khi anh buồn
Nhạc réo rắt
Nỉ non”

Nhưng rồi tất cả chỉ còn trong dị vãng:

“ Nhưng hôm nay
Bản nhạc ấy
Không còn
Ngân lên nữa
Là vì sao anh nhỉ”

Dù vậy Diệu Thu vẫn cứ ước mơ khao khát:

“Vẫn còn trong em
Bản nhạc chuông
Đã đặt
Liệu có một ngày
Bản nhạc ấy
Lại vang lên”

Câu thơ ở đây cứ vỡ vụn ra như những tiếng nấc nghẹn lòng.
Có những lúc Diệu Thu đã lục tìm trong ký ức những hương xưa mùa cũ để rồi lại xót xa ân hận lại tự mình vò xé trái tim mình:

“Nhớ ngày xưa cứ đến mùa hoa bưởi
Anh bên em luống cuống đến vụng về
Cùng em nhặt những chùm hoa bưởi trắng
Trao nồng nàn, khao khát với đam mê”

Tất cả chỉ vì một tình yêu hoa bưởi và hệ lụy của nó là nỗi nhớ khôn nguôi –nỗi nhớ đi trọn một kiếp người:

“Nếu ngày xưa em đừng yêu hoa bưởi
Thì bây giờ nỗi nhớ bớt khôn nguôi
Hoa ngập trắng cho lòng ai khắc khoải
Để mùi hương vương mãi cả một đời”

Mùi hương vương mãi ấy không chỉ là mùi hương hoa bưởi mà nó là mùi hương BẤT TỬ CỦA MỐI TÌNH ĐẦU.
Tình đã phôi pha Diệu Thu chỉ còn biết vịn vào câu thơ mà đứng dậy “để rồi sống rồi yêu và chờ một ngày mặt trời không đến nữa” (Ý thơ NTQ )và cứ thế thổi bùng lên trong con tim bao niềm khát vọng:

“Và Mùa Thu nồng nàn vẫy gọi
Đón anh về trong khao khát yêu thương

Hà nội nay Đông tràn ngập phố phường
Nhớ về anh chợt thấy lòng ấm áp
Nhớ bài thơ anh đã từng phổ nhạc
Không bao giờ xa cách nhé em yêu”

Tất cả những kỷ niệm về mối tình đầu đều thuộc về sự bất tử. Đó chính là thông điệp mà nhà thơ trẻ Phạm Thị Diệu Thu muốn gửi gắm qua thi phẩm “TRẢ LẠI NHỮNG ĐAM MÊ”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *