logo

ĐÔI ĐIỀU VỀ THƠ PHẠM TÂM DUNG VIẾT CHO TUỔI THƠ

Tôi được biết Phạm Tâm Dung trước đây đã từng là chuyên gia“Gỡ Rối”… Giờ về hưu chị thường viết những bài thơ trữ tình về tình yêu lứa đôi, tình yêu thiên nhiên, tình yêu cuộc sống và cũng rất nhiều trăn trở với những dâu bể đa đoan của cõi người. Tôi may mắn được đôi lần viết bình luận về thơ chị trên Facebook.
Tôi đã thực sự xúc động khi gần đây được đọc một số bài thơ viết cho tuổi thơ của chị như TRỜI DẦM. Một tứ thơ độc đáo. Cứ mỗi sáng thức dây mẹ thường sờ quần của bé. Sáng nào quần bé khô mẹ khen “Hôm nay bé ngoan quá bé không DẦM”. Sáng nào quần bé ướt, mẹ chê bé hư quá, bé lại DẨM. Rồi một hôm bé thức dậy nhìn ra sân bé thấy sân ướt và bé mách mẹ, mẹ ơi TRỜI DẦM. Độc đáo về cái thơ ngây ngộ nghĩnh trong cách cảm cách nghĩ của bé qua cách cảm cách nghĩ của một người đàn bà bước vào tuổi U70. Một sự hóa thân kỳ diệu. Bài thơ đã được tiến sỹ Vũ Nho viết bình luận và bây giờ là bài thơ:

QUẢ CƠM

Giữa trưa hè nóng bức
Mọi người chở thóc về
Bà bưng nước hoa quả
– Các bác giải lao đi !

Quả lê như nắm đấm
Chia năm ngón năm mùi
Quả chuối ruột trắng muốt
Vỏ vàng như nắng tươi

Bé cầm lên bông lúa
Chăm chú ngắm một hồi
Rồi reo to sung sướng
Quả cơm này ! Bà ơi…!

Mới đọc tên bài thơ tôi đã giật mình về sự tinh tế đến tài hoa của Phạm Tâm Dung. Đã có ai nghe bé nói đến hai từ Quả cơm chưa nhỉ? Còn tôi đây là lần đầu tiên trong đời. Dù vậy tôi đã hoàn toàn chấp nhận nó như những gì đã được định nghĩa trong từ điển.
Cứ mỗi kỳ nghỉ hè các em bé ở thành phố thường được bố mẹ hoặc anh chị cho về thăm quê, thăm ông bà. Đây cũng là thời điểm mà nhà nông thu hoạch vụ chiêm .
Bài thơ có ba khổ nhưng hai khổ đầu chỉ đơn thuần là chuyện người lớn. Chuyện về người bà rất chu đáo niềm nở mời mọc những người nông dân đi gặt về:

“Giữa trưa hè nóng bức
Mọi người chở thóc về
Bà bưng nước hoa quả
– Các bác giải lao đi !”

Đây chỉ là những câu thơ tả cảnh giản đơn và chắc chắn nó chỉ là một sợi dây kết nối trong thi ca. Những câu thơ phải viết chứ không phải là những câu thơ MUỐN VIẾT. Vẫn chưa hết vì như thế vẫn chưa dẫn đến được cao trào của cảm xúc. Phạm Tâm Dung lại phải viễn dẫn thêm những hình ảnh khác nữa để chắp cánh cho sự liên tưởng của bé. Nếu không có khổ thơ này chắc chắn sự liên tưởng ngộ nghĩnh của bé sẽ trở nên vô lí:

“Quả lê như nắm đấm
Chia năm ngón năm mùi
Quả chuối ruột trắng muốt
Vỏ vàng như nắng tươi”

Những thứ hoa quả của bà bày ra đã gợi cho bé một liên tưởng và tất cả đã vỡ òa
“Bé cầm lên bông lúa
Chăm chú ngắm một hồi
Rồi reo to sung sướng
Quả cơm này ! Bà ơi…!”

Các cô các bác thì vui vẻ nói cười uống nước, ăn những miếng lê thơm đến năm mùi, ăn những quả chuối vàng tươi ngoài vỏ ruột trắng ngọc ngà. Còn bé cầm bông lúa vàng trên tay và một khám phá, một phát hiện mang tính vĩ đại của bé tôi thấy không khác gì phát hiện của Ác si met về sức đẩy của nước khi ông nhảy xuống sông tắm. Niềm vui đến tột cùng ông quên cả mặc quần áo cứ thế chạy lên bờ và hét to Eri ca ! E ri ca !…Và nữa cũng gần giống với Niu Ton khi nhìn thấy quả táo rơi mà có được định luật về gia tốc rơi tự do.
Còn bé, bé chỉ reo lên sung sướng khoe bà:” QUẢ CƠM NÀY! BÀ ƠI…”Phải chăng từ đây chúng ta đã có thêm một loại quả mới sau phát minh thiên tài của bé: QUẢ CƠM ?

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *