logo

ĐÔI ĐIỀU VỀ THƠ TRẦN HÙNG

MÙA VÂN TAY

Gương mặt em
ánh lên mùa hè như sen
ánh lên mùa thu như sữa
ánh lên mùa đông trang nghiêm
trái tim thanh minh

đập ngoài thân thể
cho mùa heo may
cho mùa vân tay
môi về thon thót
và nấm thắp lên mùa xuân thật xa nơi ta cùng nảy mầm
và em – bông xuân nụ nhung cuống tuyết
giọt giọt sương đen vừa buông lại cất lên
thành những vì sao găm vào trời đêm

nhớ căn phòng nhỏ
hơi thở em phía trong cánh cửa
hình như anh đã hôn
hôn bao ngày âm u
hôn thầm em toan trắng
giờ toan trắng đã bay đi cuống hồng đang bay lại
nhọn và đanh .

(VƯỜN KHUYA)

Bài thơ thật đẹp. Đẹp đến lung linh kỳ ảo. Ngôn ngữ ở đây rất đời thường rất giản dị không phô trương, không to tát ồn ào mà vì sao nó đẹp thì chỉ có tác giả và may ra Thượng đế và EM hiểu được. Còn tôi thì tôi không đủ hay không thể có ngôn từ để nói về vẻ đẹp kỳ ảo của bài thơ. Tôi cứ nghĩ đã có một thế lực siêu phàm cứ nhặt nhạnh những chữ rơi vại trong đời rồi cứ thế thả xuống đúng nơi, đúng lúc trên tờ giấy trắng tinh, Trần Hùng cứ thế anh chép lại thành thơ. Ngôn ngữ ở đây không chỉ đẹp mà còn vô cùng thánh thiện khi nó gửi đến cho cõi người những thông điệp về vẻ đẹp vĩnh hằng của tình yêu và cuộc sống. Chứa đựng trong ngôn ngữ là khát vọng bi thương của kiếp người. Thứ ngôn ngữ mà sức con người không thể tự sắp đặt thành thơ ! (???)

Có phải vậy chăng MÙA VÂN TAY đã được Trần Hùng lấy nó làm địa chỉ cho Email của mình để mỗi khi dở email ra thì ngôn ngữ trời ban ấy lại nhảy múa lại khiêu vũ lại ngân nga bổng trầm nhắc anh về vẻ đẹp và cả những đam mê cùng đau khổ.

Ánh mặt em là sự hội tụ kết tinh tất cả vẻ đẹp của đất trời. Có mùa hè hồng lên của sen trên gương mặt, có mùa thu sắc sữa trắng ngần của làn da em, có mùa đông trang nghiêm của phẩm hạnh. Giống như nhà thơ Nguyễn Thị Phước đã viết “ Đã uống nước sông Tương còn biết đường đâu để tìm khôn tránh dở” Khi người ta yêu người ta mê lú dại khờ. Thi nhân đã yêu và vì thế tất cả ở đây cái gì cũng trở nên hư ảo HÌNH NHƯ thôi chứ không phải là sự thật. Chỉ cần thế thôi đối với người đang yêu đã là tất cả. Nhà thơ đã cảm nhận có một trái tim, nhưng sao lại là trái tim THANH MINH ? Thanh minh là một tiết trong mùa xuân phải chăng trái tim của EM là cả mùa xuân trinh nguyên và dâng đầy sức sống và nó đã bùng lên vươn ra ngoài thân thể để dâng hiến cho đất trời và cứ thế môi em thon thót chờ mong tình yêu hay môi anh thon thót đam mê? Và mùa xuân ùa ập tràn về thắp sáng bừng từng cây nấm nhỏ đang ủ mầm trong lá mục trong đất đai.Vẫn chưa hết “và em – bông xuân nụ nhung cuống tuyết” Em đã hóa thân vào mùa xuân vĩnh hằng trong từng giọt giọt SƯƠNG ĐEN. Sao sương của Trần Hùng lại có màu và lại là màu đen? Phải chăng nhà thơ nhầm lẫn hay nhà thơ đã hoàn toàn mê lú. Và tại sao những giọt sương đen đã buông ấy lại cất lên thành những ngôi sao găm vào trời đêm thì chỉ có nhà thơ biết được còn người trần mắt thịt như tôi làm sao biết được. Liệu trong chúng ta có ai bắt bẻ nhà thơ không nhỉ. Vâng ta thấy giọt sương trong lấp lánh trong đó phản chiếu những ngôi sao trời đó là cái nhìn cái quyền của ta. Còn nhà thơ thấy nó màu đen là dưới cái nhìn của ông. Và trời ạ ĐÓ MỚI CHÍNH LÀ THƠ.

Tất cả sự đam mê, khát vọng và thất vọng đã dồn vào khổ thơ cuối:

“nhớ căn phòng nhỏ
hơi thở em phía trong cánh cửa
hình như anh đã hôn
hôn bao ngày âm u
hôn thầm em toan trắng
giờ toan trắng đã bay đi cuống hồng đang bay lại
nhọn và đanh .”

Đến đây tất cả đã hoàn toàn minh bạch sáng rõ có lẽ không cần phải bình luận gì nữa. Nhà thơ đã dồn tụ tình yêu của đời người vào những nụ hôn khát vọng. Vâng hình như anh đã hôn em và hôn cả vào sự vô cùng vô tận của thân thể em một thân thể trắng tinh trinh bạch như toan. Nhưng tất cả đã bay đi.Tấm toan trắng đã bay đi giờ chỉ còn là nỗi đau buốt nhói của cuống hồng nhọn và đanh đâm vào thân thể đâm vào đôi môi rớm máu. Tình yêu là thiêng liêng và bất tử nó mang đến cho con người cả hạnh phúc lẫn khổ đau.

Sao lại là MÙA VÂN TAY vẫn chỉ có thượng đế và nhà thơ biết được. Phải chăng ông muốn nói đến mọi vẻ đẹp đều vĩnh hằng bất biến như những vòng vân tay trên mười đầu ngón tay ngọc ngà của em. Vân tay thuộc về sự bất biến của mỗi con người từ lúc sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi. Một cách trực tiếp nhà thơ đã tự khẳng định cá tính và bản ngã của thơ mình là MÙA VÂN TAY. Hàng tỷ con người của nhân loại chẳng có vân tay nào giống nhau. Vâng đó chính là bãn ngã thi nhân. Để rồi nó là một phần cuộc sống của anh trong kỷ nguyên hiện đại với địa chỉ emai : muavantay@…

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *