logo

ĐƠN XIN XUẤT NGŨ

Cháu tìm được chú đây rồi
Mấy dòng chữ bạc dưới trời nóng ran!
Vẫn hàng dọc, vẫn hàng ngang
Bảy mươi năm vẫn thẳng hàng. Chú ơi!
Đơn xin xuất ngũ xong rồi
Chú về đi! kẻo bao người đợi trông.

Nam Trực, 27/7/2017

Nguyễn Viết

LỜI BÌNH

Tôi đã thực sự bối rối, từ bối rối đến bàng hoàng thảng thốt rồi day dứt trăn trở khôn nguôi khi đọc bài thơ ĐƠN XIN XUẤT NGŨ của Nguyễn Viết.
Đây chắc chắn không phải là lá đơn xin xuất ngũ của một người lính khi đã làm tròn nghĩa vụ thiêng liêng góp phần chiến đấu để giải phóng đất nước. Đại từ CHÁU đầu bài thơ đã nhắc ta một điều đã có một đứa cháu viết thay lá đơn xin xuất ngũ cho người chú. Ta phải hiểu tác giả bài thơ Nguyễn Viết năm nay đã ở vào tuổi U80 thì người chú của ông phải là một người lính chống thực dân Pháp. Điều đó chứng tỏ người chú không thể tồn tại trong quân ngũ. Đọc câu thơ thứ hai thì tôi đã vỡ òa vì hiểu rằng người chú đây là một liệt sỹ mà phần mộ của ông được ghi dấu với những dòng chữ đã phai bạc đi theo gió mưa theo năm tháng: Dòng mộ chí của người chú trong một nghĩa trang nào đó trên mọi miền Tổ Quốc chỉ là:

“Mấy dòng chữ bạc dưới trời nóng ran”

Phần mộ đó mãi mãi

“ Vẫn hàng dọc, vẫn hàng ngang” Không chỉ
“Bảy mươi năm vẫn thẳng hàng. Chú ơi!”

Mà cho đến muôn sau vẫn cứ thẳng hàng dọc thẳng hàng ngang. Vì họ là người lính không những khi sống và chiến đấu mà cả khi họ đã hi sinh luôn giữ đúng bản chất của người lính là chấp hành tận tụy. Họ đã chết rồi họ không thể như một bộ phận không nhỏ trong hàng ngũ đội quân anh hùng ấy khi trở về thời bình đã ngoi lên tranh dành quyền lực trở thành biến chất.

“Đơn xin xuất ngũ xong rồi
Chú về đi! kẻo bao người đợi trông.”

Hai câu kết có thể đây là một lời báo cáo với anh linh người chú. Một niềm vui vì cháu đã làm xong nghĩa vụ của mình đối với anh linh của chú. Lá đơn xin xuất ngũ đây là lá đơn gửi lên chính quyền sở tại. đồng kính gửi ban quản lý nghĩa trang nơi chú đã nằm lại trong 70 năm rồi để xin được đưa hài cốt của chú trở về với quê hương họ mạc đoàn tụ với tổ tiên, với những người đã về với cõi vĩnh hằng trong nghĩa trang nhỏ của dòng họ chú ơi. Chưa thể biết được dưới phần mộ của chú nơi đây còn lại những gì: Một cái tiểu sành, một gói nhi lon hay chỉ còn là một nắm đất đen chúng cháu cũng xin được mang về chú nhé. Để chú ở đây chúng cháu và họ mạc không đành lòng. Vì như nhà thơ lớn Chế Lan Viên đã viết về những hy sinh mất mát lớn lao do chiến tranh:

“ Chỉ mỗi năm mỗi lần chi bộ
Cho Người lên Trường Sơn
Không có hoa mùa xuân không có cỏ
Lấy gì ngày thanh minh
Đắp lên vài ụ đá
Ôi nấm mồ cán bộ
Chết rồi còn hy sinh”

Chú ơi chú về cho mọi người mừng vui chú nhé. Để rồi cháu con luôn được thắp nén nhang tưởng niệm trong những ngày vui ngày lễ hoặc cả những ngày buồn của dòng họ chú ơi!
Chúng cháu, gia đình, họ mạc không muốn chú phải hy sinh thêm một lần nữa !

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *