logo

DÒNG SÔNG CHẢY QUÊ EM

Có dòng sông nào không chảy đâu anh?
Nhưng dòng sông quê em có tên là sông Chảy!
Không trong xanh như dòng sông Đáy
Dáng bao dung ôm trọn quê nghèo.
Dòng sông Chảy bên vách núi cheo leo
Cái dáng gầy hai bên bờ lau trắng.
Nằm lặng im ôm con đò , bến vắng
Ru cánh cò cõng cái nắng hanh hao
Sông đắm mình ôm trọn những vì sao
Ôm mảnh trăng vàng vô tình ai ném bỏ
Chiều đông ngóng con bên bờ sông đầy gió
Dáng mẹ gầy soi bóng nước mênh mang..
Sông Chảy như cái mảnh hồn làng
Giữ bình yên cho quê em – Đất Ngọc
Sông chắt chiu nuôi em trong khó nhọc
Lũ oằn mình, nắng hạn phơi lưng…
Cây cầu bắc qua trong nỗi vui mừng
Sông đã khóc khi chia tay với núi,
Người bạn thân cả một đời gần gũi
Chả làm được gì khi núi phải ra đi.
Anh chứng kiến bao nhiêu cuộc chia li?
Đã bao giờ anh thấy dòng sông khóc?
Anh đừng hỏi sau bao nhiêu khó nhọc
Em lại về với sông Chảy quê em.

VTH

LỜI BÌNH

Tôi không thể bình luận bài thơ này theo những cảm nhận thông thường như khi bình luận những bài thơ khác. Dù rằng đây là một bài thơ giàu cảm xúc viết về một dòng sông đã gắn bó với cuộc đời nhà thơ trẻ VTH khi chị đã viết:

“Anh đừng hỏi sau bao nhiêu khó nhọc
Em lại về với sông Chảy quê em.”

Vì ở đó không chỉ có những bà mẹ nghèo khổ:

“Chiều đông ngóng con bên bờ sông đầy gió
Dáng mẹ gầy soi bóng nước mênh mang..”

Dòng sông vô cùng nhân hậu Không chỉ:

“Dáng bao dung ôm trọn quê nghèo.”

Mà dòng sông còn bao dung với cả:

“Sông đắm mình ôm trọn những vì sao
Ôm mảnh trăng vàng vô tình ai ném bỏ”

Biết đâu một lần nào đó Lý Bạch từ xa xưa trở về ngồi thuyền trên sông Chảy uống rượu ngô Lục Yên lại nhảy xuống mò mảnh trăng ai đó đã vô tình ném bỏ.

Còn rất nhiều những thi ảnh đã được chắt ra từ trong trái tim nhân hậu của chị đáng cho tôi phải bình luận. Nhưng nếu chỉ có vậy thôi thì ta chưa thực sự hiểu hết những nghĩ suy trăn trở mang tầm vĩ mô của nhà thơ trẻ VTH.Khi chị viết:

“Cây cầu bắc qua trong nỗi vui mừng
Sông đã khóc khi chia tay với núi,
Người bạn thân cả một đời gần gũi
Chả làm được gì khi núi phải ra đi.”

Không cần nhiều đâu chỉ cần nếu các bạn đi du lịch Sa Pa bằng đường quốc lộ 70 – Con đường ngày xưa có cái tên rất đẹp Hữu Nghị Các bạn ngồi lại chỉ 1 giờ thôi ở đầu cầu Tô Mậu – Cây cầu bắc qua sông Chảy nối liền quốc lộ 70 với bên kia đến các ngọn núi thiêng của vùng Lục Yên. Nơi có những mỏ đá trắng và các mỏ đá quý đã bị người ta chặt nhỏ ra bán cho các chủ đầu twe nướng ngoài nước trong. Nhìn những đoàn xe tải trọng lớn lúc vào thì xe không, lúc trở ra thì chở đầy đá trắng và quặng thô đá quý hiếm , nặng đến nỗi cây cầu phải ngoằn mình làm chảy máu con sông chạy ngược lên biên giới rồi sang bên đất nước của anh bạn láng giềng tráo trở, hoặc chạy về xuôi đến cảng Hải Phòng và cũng ra nước ngoài. Các bạn sẽ hiểu vì sao chị đã viết khổ thơ đó và còn nhắc lại:

“Anh chứng kiến bao nhiêu cuộc chia li
Đã bao giờ anh thấy dòng sông khóc”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *