logo

EM ĐỢI ANH

Cho dù phải đợi nghìn năm
Thủy chung em vẫn yêu thầm anh thôi
Nghìn năm đã lỡ nhịp rồi
Thì nghìn năm nữa người ơi em chờ
Ba sinh mặn đắng lời thơ
Thuyền tình lỡ chuyến bơ vơ giữa dòng
Nụ hôn thả giữa hư không
Vòng tay ôm xiết mênh mông gió ngàn
Bao nhiêu thương nhớ ngập tràn
Lỡ rồi em để vô vàn lời thơ
Người ơi nhớ nhé em chờ
Nhân gian rộng lớn lời thơ đắng lòng
Người đừng quên những chờ mong
Muộn màng linh cảm cho lòng đớn đau
Kiếp này ta lạc mất nhau
Cung thương lặng lẽ, nguyệt sầu riêng ai
Kiếp này đã lỡ an bài
Kiếp sau hẹn lại thuyền ai vẫn chờ

Đại Ngàn

LỜI BÌNH

Đọc EM ĐỢI ANH tôi càng nhận rõ hơn yếu tố hư ảo và phi lí luôn tiềm ẩn trong thế giới thi ca nói chung và bây giờ là trong Em đợi anh của Đại Ngàn. Nhưng tôi còn cảm nhận thêm rằng nhà thơ trẻ Đại Ngàn tuy đang sống trong thời văn minh hiện đại vẫn khát vọng giữ mình vơí vẻ đẹp và phong cách cổ điển của người phụ nữ Á Đông. Đó là tứ đức tam tòng là công dung ngôn hạnh lấy sự tiết trinh và lòng chung thủy đặt lên hàng đầu.
Theo cổ nhân đời người ta chỉ là “Trăm năm” Cụ Nguyễn Du cũng đã từng viết “Trăm năm trong cõi người ta” Còn các nhà thơ hiện đại cảm thức về thời gian lại có phần khắc nghiệt hơn.
Với nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến:

“Chưa tiêu gì ra món
Đã hết veo cuộc đời”

Với nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường:

“Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi đã một đời người”

Nhưng với nhà thơ Đại Ngàn thì như đã khẳng định ngược lại:

“Cho dù phải đợi nghìn năm
Thủy chung em vẫn yêu thầm anh thôi
Nghìn năm đã lỡ nhịp rồi
Thì nghìn năm nữa người ơi em chờ”

Phải chăng vì quá khát vọng về một tình yêu vĩnh cửu, một tình yêu mà như nhà thơ Trần Đăng Khoa đã viết:

“Nếu thế giới này không còn tình yêu nữa
Thì biết đâu trái đất đã tan rồi”

Đại Ngàn đã lo sợ nếu mình không đợi chờ, không còn yêu anh nữa thì trái đất sẽ tan. Cho dù phải chờ đợi đến ngàn năm khi đã lỡ làng em vẫn chờ thêm ngàn năm nữa, thì em vẫn chờ anh, vẫn đợi anh cho đến hóa đá như bao hòn vọng phu dọc miền đất nước. Những hòn vọng phu ngóng ra biển cả bao la và những hòn vọng phu ngóng về đại ngàn xa thẳm. Ta vẫn biết sự phi lí ở đây đã đi đến tận cùng phi lí. Nhưng nếu không thế thì làm sao thi ca có thể chuyển tải được khát vọng của sự đợi chờ và lòng chung thủy.
Dẫu rằng nhiều khi khái niệm về lòng chung thủy là một điều gì đó thuộc về tội ác. Vì lòng chung thủy mà Tô Thị đã phải hóa đá khi:

“ Nơi cuối đất anh thành người xứ lạ
Người xưa ơi ai thương hộ má hồng
Dưới chân núi nửa mùa xuân sắp cạn
Em hóa đá đợi người xuân có đợi em không”

( NTQ )

Hoặc như Nam Xương thiếu phụ đã lấy cái chết của mình để minh chứng cho lòng chung thủy.
Đây không còn là tính nhân văn của lòng chung thủy mà đây là tội ác. Nhưng với Đại Ngàn của chúng ta thì như thế đó. Để tự biện hộ cho mình nhà thơ viết tiếp:

“Ba sinh mặn đắng lời thơ
Thuyền tình lỡ chuyến bơ vơ giữa dòng
Nụ hôn thả giữa hư không
Vòng tay ôm xiết mênh mông gió ngàn”

Thì ra trong cõi ba sinh này đối với Đại Ngàn cái quý nhất vẫn thuộc về thi ca. Nếu như em không đợi không chờ thì em biết gửi những vần thơ mặn đắng này cho ai? Và chiếc thuyền tình của em cứ bơ vơ, bơ vơ mãi cho đến ngàn năm không nơi neo đậu. Nói khác đi em tồn tại chính là nhờ vào sự đợi chờ và lòng chung thủy. Nhỡ một mai em có hóa đá thì đó là sự hóa đá thuộc về tình yêu. Anh không hiểu thì đời sẽ thấu hiểu cho em. Nhưng em tin–một niềm tin bất diệt rằng anh luôn thấu hiểu. Không những thế nụ hôn nồng ấm trên môi em, em chỉ biết gửi vào hư không và vòng tay ôm xiết của em chỉ để cho gió ngàn. Không! Không thể như thế. Tất cả em đã và sẽ dành cho anh. Những yêu thương, nhung nhớ giờ em chỉ biết gửi vào lời thơ.
Qua thơ của Đại Ngàn ta mới thấy khát vọng lớn lao về sự tồn tại vĩnh hằng của thi ca. Những kiếp luân hồi có thể em không tồn tại, không song hành cùng anh thì đã có những lời thơ mặn đắng, những lời thơ yêu thương em đã gửi từ kiếp này cho anh.

“Người ơi nhớ nhé em chờ
Nhân gian rộng lớn lời thơ đắng lòng
Người đừng quên những chờ mong
Muộn màng linh cảm cho lòng đớn đau”

Kiếp này ta đã để mất nhau thì anh ơi hãy đợi:

“Kiếp này ta lạc mất nhau
Cung thương lặng lẽ, nguyệt sầu riêng ai
Kiếp này đã lỡ an bài
Kiếp sau hẹn lại thuyền ai vẫn chờ”

Trong thời hiện đại lớp trẻ bây giờ người ta thay người yêu như thay áo. Tôi còn nhớ có một nhà thơ rất trẻ đã viết hình như thế này “Anh ơi anh cứ ngủ / Em phải dậy lấy chồng” Vừa chung chăn chung gối với người tình khi thấy không thỏa mạn có thể thẳng thừng chối bỏ. Còn Đại Ngàn thì cứ đợi chờ cho đến ngàn năm.
Để minh chứng và cũng để bào chữa cho khát vọng của nhà thơ trẻ Đai Ngàn tôi xin trích mấy câu thơ của nhà thơ Quang Huynh trong bài Với Tô Thị:

“Trên đời này nếu chẳng còn niềm tin
Chẳng còn thủy chung và tình mậu tử
Thì tất cả sẽ là tan vỡ
Sẽ chỉ là địa ngục của trần gian”

Tôi nghĩ rằng đó cũng chính là thông điệp mà nhà thơ Đại Ngàn muốn gửi gắm cho cõi người qua bài thơ EM ĐỢI ANH

Bắc ninh những ngày đầu đông 2016

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *