logo

EM VÀ MÙA THU

Thu đã về trên lá phượng rơi rơi
Vàng xót xa ước mơ thời thiếu nữ
Thời gian trôi vắng mặt trời như lửa
Anh rất gần mà cũng quá xa xăm.
Em một mình nghe tiếng gió trở trăn
Cứ ngỡ mình là Xuân Hương thuở trước
Khát khao sống
Khát khao yêu.
Đam mê.
Cháy bỏng…
Khao khát đến vô cùng mà vẫn trắng đôi tay!
Mùa thu về trong hương sữa say say
Em lạc bước mông lung, không biết đâu là bến bờ hạnh phúc
Hình như mùa thu và những điều không thực
Luôn đến tìm em!
Anh có tin yêu em và mùa thu
Hay chẳng hề tin cứ nghi ngờ hờn giận?
Thì vẫn là em, mùa thu và những điều không thực
Vẫn khát khao và không nguôi thương nhớ…
Dù anh chẳng hề tin!

Thảo Ngọc

LỜI BÌNH

Dù không muốn nhưng tôi vẫn đắm chìm vào thơ tình của Thảo Ngọc. Phải chăng vì lòng tôi đang cô đơn và tôi đã tìm thấy sự đồng vọng sẻ chia trong những câu thơ chở đầy tâm trạng – những câu thơ cứ ám ảnh tôi như một lời nguyền bởi khát vọng tình yêu luôn cháy bỏng của Thảo Ngọc – những khát vọng bi thương:

“Em một mình nghe tiếng gió trở trăn
Cứ ngỡ mình là Xuân Hương thuở trước
Khát khao sống
Khát khao yêu.
Đam mê.
Cháy bỏng…
Khao khát đến vô cùng mà vẫn trắng đôi tay”

Cứ ngỡ mình là Xuân Hương thuở trước một Xuân Hương đã từng chửi thề vì cuộc đời quá đen bạc “Cha mẹ thói đời ăn ở bạc”. Với Thảo Ngọc chưa đến đỉnh điểm của tuyệt vọng nhưng cũng đã “Khao khát đến vô cùng mà vẫn trắng đôi tay”
Dù tuổi đời của Thảo Ngọc chưa phải đã sang thu nhưng mỗi độ thu về thì lòng chị lại buồn hiu hắt. Cái úa tàn pha vị mùi quạnh vắng cứ ám ảnh tâm hồn và luôn là lữ khách đồng hành để lúc nào cũng nhắc nhở cũng gieo vào tâm hồn chị một nỗi niềm tiếc nuối khi một tín hiệu dù là rất nhỏ của nùa thu tìm về:

“Thu đã về trên lá phượng rơi rơi
Vàng xót xa ước mơ thời thiếu nữ
Thời gian trôi vắng mặt trời như lửa
Anh rất gần mà cũng quá xa xăm”

Những lá phượng bé nhỏ li ti kia sao cứ rơi vào lòng Thảo Ngọc để mà gợi nhớ để mà day dứt mà làm xót xa cả đến những giấc mơ từ thời thiếu nữ với bao khát khao bao hoài bạo đắm say. Và bỗng nhiên hình ảnh của anh lại như che khuất tất cả làm em nghĩ đó là lửa ấm của nắng của tình yêu. Nhưng rồi một cảm giác vừa trống vắng vừa xa xôi vì đó chỉ là ảo ảnh.
Rồi cứ thế Thảo Ngọc đã hoàn toàn mất cảm giác với thế giới khách quan:

“ Em lạc bước mông lung, không biết đâu là bến bờ hạnh phúc
Hình như mùa thu và những điều không thực
Luôn đến tìm em!”

Cái cảm giác úa tàn luôn ám ảnh luôn đồng hành và có lẽ cứ thế cho hết một kiếp người. Anh có biết điều đó cho em không sao anh nỡ vô tình:

“Anh có tin yêu em và mùa thu
Hay chẳng hề tin cứ nghi ngờ hờn giận?
Thì vẫn là em, mùa thu và những điều không thực
Vẫn khát khao và không nguôi thương nhớ…
Dù anh chẳng hề tin !”

Thương nhớ chẳng thể nào nguôi. Hiện tại với em là chẳng có gì cho em có thể tin yêu cho em có thể tựa vịn vì anh không tồn tại. Với em bây giờ chỉ biết và phải sống bằng những kỷ niệm của một thời xa ngái. Em không thể đồng hành với anh trong cuộc đời này và em đã chọn MÙA THU là kẻ đồng hành bất đắc dị mà thôi. Anh có hiểu cho em không ???

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *