logo

GIẤC MƠ ĐÊM

Đêm qua anh mơ
Băng mình ngang qua ngực đá
Tìm dấu chân em ven cồn cát Sông Hồng
Chỉ còn gió
Vương câu thơ sót lại
Lở, bồi ngầu đỏ mắt Sông

Đêm qua anh mơ
Cỏ lau trổ cờ trắng bãi
Sông Hồng lắc rắc hoa mê
Em chạy đến bên anh ngồi khóc
Sóng phủ cuộc tình nhòa ánh trăng tan

Đêm qua anh mơ
Khản giọng gọi em thảng thốt, bàng hoàng
Chạm đáy Sông chỉ còn âm vang của sóng
Đêm mịt mùng vô vọng
Anh chạy về phía em
Tặng vật duy nhất còn lại
Tình yêu của mình và những bông hoa.

Đinh Tiến Hải

LỜI BÌNH

Có tận mắt nhìn dòng sông Hồng về mùa khô hạn ta mới thấy bàng hoàng sửng sốt trước những gì mà Đinh Tiến Hải bức xúc trăn trở. Bài thơ được lấy bối cảnh là dòng sông Hồng hiện tại để làm nền cho những giấc mơ đêm với những lời tâm tình như máu ứa với người yêu. Tôi chưa hiểu được cặn kẽ vi sao tác giả Đinh Tiến Hải lại lấy sông Hồng–một dòng sông mới ngày nào đang gầm lên khúc độc hành như thơ Quang Dũng làm vật chứng mà chỉ là võ đoán thôi. Để nói về nỗi bể dâu dời đổi gió mưa có lẽ không gì chính xác và hình tượng như dòng sông Hồng hiện tại. Một con sông hùng vĩ nhường kia giờ đến mùa khô hạn chỉ còn là cái ngòi lạch thảm thương như một con sông nội đồng. Những cồn bãi lô xô vật vờ lau sậy. Phải chăng nhà thơ muốn gửi gắm vào đây dòng sông Hồng hùng vĩ lớn lao đến thế còn bị con người tàn phá thì kiếp người nhỏ bé mong manh này hỏi còn có nghĩa lý gì?

“Đêm qua anh mơ
Băng mình ngang qua ngực đá
Tìm dấu chân em ven cồn cát Sông Hồng
Chỉ còn gió
Vương câu thơ sót lại
Lở, bồi ngầu đỏ mắt Sông”

Bài thơ được phân đoạn, mỗi đoạn là một giấc mơ. Giấc mơ đêm đầu tiên là giấc mơ về mùa lũ khi những nhà máy thủy điện xả lũ tùm lum xóa đi những bãi bờ, xóa đi cả dấu chân em–người mà hằng yêu dấu ở “Ven cồn cát sông Hồng”. Tất cả đã cuốn trôi chỉ còn ngọn gió trên trời cao thổi mãi và những câu thơ của anh gửi cho em những ngày khờ dại cứ nức nở mãi không thôi trong tiếng ầm ì của sóng. Trong những lở bồi của hai bờ ngầu đỏ mắt sông. Sông mà cũng khóc đến đỏ mắt thì hỏi sao em và cả anh nữa không khóc thương phận mình. Một giấc mơ đêm đã khép lại mà tiếng khóc của dòng sông còn mãi không thôi:

“Đêm qua anh mơ
Cỏ lau trổ cờ trắng bãi
Sông Hồng lắc rắc hoa mê
Em chạy đến bên anh ngồi khóc
Sóng phủ cuộc tình nhòa ánh trăng tan”

Rồi một đêm nữa anh mơ. Giấc mơ về mùa khô hạn khi sông Hồng chỉ còn lại “Cỏ lau trổ cờ trắng bãi. Sông Hồng lắc rắc hoa mê” Ngôn ngữ của khổ thơ cứ cứa xót tim ta. Bắt ta nghĩ đến thân phận của một dòng sông và thân phận của những mối tình. Và em không biết làm gì chỉ biết băng qua những bãi bờ chập chờn lau sậy gục vào anh mà khóc. Em khóc cho tình yêu lứa đôi hay em khóc thương dòng sông? Ta không thể biết. Giấc mơ khép lại rồi mà những con sóng thoi thóp cũng đã đủ sức cùng với ánh trăng tan phủ lấp một cuộc tình và những giọt lệ chan hòa của em đầm đìa trên bờ vai anh:

“Đêm qua anh mơ
Khản giọng gọi em thảng thốt, bàng hoàng
Chạm đáy Sông chỉ còn âm vang của sóng
Đêm mịt mùng vô vọng
Anh chạy về phía em
Tặng vật duy nhất còn lại
Tình yêu của mình và những bông hoa.”

Quá tam ba bận giấc mơ đêm cuối cùng mới thấy hết cái nhỏ bé mong manh của kiếp người. Anh đã khản giọng gọi em hay gọi dòng sông mà tiếng gọi của anh chỉ chạm được vào đáy sông đang âm vang tiếng sóng. Nhưng chỉ còn lại đêm tối mịt mùng vô vọng. Cứ thế anh chạy, chạy mãi về phía em. Nhưng đây chỉ là bước chạy của anh trong cơn mơ thôi cả những bông hoa và cả tình yêu của chúng ta nữa cũng chỉ tồn tại trong giấc mơ giữa đêm dài hiu quạnh. Những giấc mơ đi suốt mùa lũ qua những mùa khô và chúng ta cứ thế khản giọng gọi nhau, gọi mãi cho hết một kiếp người. Sông Hồng hỡi có chở cho tôi những giấc mơ về với EM–NGƯỜI TÔI YÊU DẤU? ! ! !’
GIẤC MƠ ĐÊM–THƠ ĐINH TIẾN HẢI

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *