logo

GIẤC MƠ ĐỀN CUÔNG

Bay trên lông ngỗng trắng trời
thiếp gọi chàng, gọi chàng
Trọng Thuỷ hỡi
Thiếp không muốn làm ngọc
( cúi xin nhân dân thứ tội )
thiếp chỉ muốn được sống hết kiếp đàn bà
vợ yêu của chàng
môi ấm thơm hơi thở chàng
da thịt nõn nà lên men vòng ôm cuộn xiết của chàng
vì vồng ngực và mái đầu chàng mà đôi tay em mềm ấm
vì khuôn mặt chàng mà nây vú, thon lưng
Hỡi phu quân
Người đang thụ kiếp nào
sao không dứt bỏ mà đi tìm thiếp ?
Dẫu người là ông già mỏi mệt
hay hành khất lang thang
nếu vẫn còn nỏ thần
thiếp lại dâng chàng lần nữa

Tôi giật mình
tỉnh như chưa hề ngủ
nghe cuốc kêu nấc nghẹn sau vườn
biết vừa gặp tình thiêng người ngọc
thác oan

Nguyễn Thị Phước

LỜI BÌNH

Nghĩ gì khi ta không còn là chính mình để mà suy nghĩ. Tất cả những cảm nhận, những đam si, những lạc thú trong tình yêu của tôi trước đây đã bị NTP đập nát ra từng mảnh. Mảnh nào cho yêu, mảnh nào cho đời, mảnh nào cho thơ. Bài thơ bạo liệt quá, đây được coi là tuyên ngôn về tình yêu đích thực. NTP không cần giấu diếm, không cần che đậy mà đứng hẳn về phía Mỵ Châu để tuyên chiến với mọi thế lực rắp tâm làm hại đến tình yêu. Theo truyền thuyết sự dại khờ và cả tin của Mỵ Châu mà nước mất nhà tan. Nhưng như NTP đã viết “Đã uống nước sông Tương thì biết đường đâu để tìm khôn tránh dở”. Đối với NTP, tình yêu là cao cả, là tối thượng. Phải chăng vì lời ru không làm chồng chị ngủ được mà quay mặt về phía trống người. Phải chăng người trai Hà Nội mà chị hằng yêu với tất cả trái tim, tất cả cuộc đời mình đã lãng quên chị, bơ vơ lạc lõng trong hoang vắng giữa ồn ào náo nhiệt. Một ước mơ nhỏ nhoi được bưng bát cơm bằng hai tay dâng cho chồng mà không có được nên khát vọng yêu đương của chị luôn bùng cháy, rồi chị đã thổi, đã gửi gắm vào bài thơ này. Chị nói về cuộc đời chị hay chị nói thay cho bao thân phận có cuộc đời như chị. Tôi tin chị nói cho chính mình, nếu không thế làm sao có được những dòng thơ viết bằng cả nước mắt và máu của con tim khát đợi. Chỉ trừ Ngọc Hân công chúa, người đàn bà duy nhất trên thế gian này được hưởng trọn vẹn hạnh phúc mà người yêu mang đến. Vì tình yêu mà Mỵ Châu sẵn sàng phạm tội. Dù biết sẽ rơi đầu lần nữa, dù chẳng muốn hóa ngọc vẫn phải làm kiếp trai cho ngọc hóa thân, dù cho Trọng Thủy bây giờ chỉ là:

“Dẫu người là ông già mỏi mệt
Hay hành khất lang thang”
Vẫn: “Cúi xin nhân dân thứ tội”
Và: “Nếu vẫn còn nỏ thần
Thiếp lại dâng chàng lần nữa”…

Sau câu thơ đó là: (…) có nghĩa là không chỉ một lần mà là mãi mãi sẽ dâng hiến nỏ thần cho người yêu. Vì tình yêu của chàng đã mang đến cho Mỵ Châu:

“Thiếp chỉ muốn được sống hết kiếp người đàn bà
Vợ yêu của chàng môi ẩm hơi thở chàng
Da thịt nõn nà lên men vòng ôm cuộn xiết của chàng
Vì vòm ngực mái đầu chàng mà đôi tay em mềm ấm
Vì khuôn mặt chàng mà nây vú thon lưng”

Nhiều Nhà thơ đã khóc thương Mỵ Châu đến nỗi nước mắt và máu có thể ngập đầu pho tượng không đầu ở Cổ Loa thành, và giờ đây nước mắt của NTP đang chan đầy trước cửa Đền Cuông. Suy cho cùng Trọng Thủy chỉ là công cụ của lòng tham và tội ác. Hai trái tim thơ trẻ ấy chỉ vì tình yêu.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *