logo

GỌI HỒN

Con đã giương hết cỡ mọi ăng-ten
Mong tìm một tín hiệu nhỏ nhoi phát ra từ cõi mẹ
Một ngày
Ba tháng
Hai mươi năm có lẻ
Trắng trời mây trắng một trời mây
Sống khôn thác thiêng lạy mẹ về đây
Lời khấn ngây ngô như những đứa trẻ lạc rừng đêm mất tích
Rơi vào hố sâu tuyệt cùng u tịch

Một ngày
Ba tháng
Hai mươi năm
Thăm thẳm thằm thăm
Vẫn không một bóng tăm nào

Mẹ ơi! nước mắt tuôn trào
Thành suối
Thành sông
Thành mênh mông biển cả
Thành những câu thơ tan băng mềm đá

Hai mươi năm
Ba tháng
Một ngày
Rung động cả mười phương ba cõi
Vía hồn người vẫn không một mảy may

Với cõi này con đã trắng tay
Trắng tay-khổ
Trắng tay-buồn
Nhưng trắng tay chưa hẳn là lửa tắt

Hút bóng mẹ, suốt đời con nhợt mặt
Suốt đời ẽo uột,tả tơi
Như cây xanh thiếu ánh mặt trời…
Con chữ giăng tơ tơ chữ rối bời

Thả hương khói gió ngang mày quăng quật
Lạnh cả trời tiếng gọi rơi xuống đất
Mẹ ơi;
Mẹ ơi;
Mẹ ơi;
Người ở chốn nào
Mơ hay thật
Tắc mọi con đường dẫn đến cõi trần sao?

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Gần 30 năm rồi mẹ đã đi xa vào cõi vĩnh hằng. Và
“Mẹ con đã về với đất/ Mai dì đi nữa là thôi”. Người dì
duy nhất ấy chắc cũng không còn nữa. Một mình trong
bốn bức tường chật hẹp, Nguyễn Ngọc Hưng đã không
biết làm gì cho qua ngày. Vẫn biết mỗi ngày qua đi là
khoảng thời gian còn lại trên cõi người này sẽ ngắn lại,
thời gian sáng tạo cũng bị hao mòn. Nhưng trong cảnh cô
đơn thì thời gian một ngày nhiều khi dài ra vô tận và đêm
tối mịt mùng. Đã hơn 20 năm có lẻ, anh đã thử làm một
cuộc tìm kiếm, thăm dò những tín hiệu phát ra từ Cõi Mẹ
bằng tâm linh, bằng ngoại cảm: “Gọi hồn”. Nhưng tất cả:

“Rơi vào hố sâu tuyệt cùng u tịch
Một ngày
Ba tháng
Hai mươi năm
Thăm thẳm thằm thăm
Vẫn không một bóng tăm nào”

Thi ảnh ở đây chất chứa nỗi cô đơn trống vắng, nỗi
nhớ thương khát thèm tín hiệu về mẹ. Rồi Nguyễn Ngọc
Hưng chỉ biết khóc đến nỗi:

“Mẹ ơi !
Nước mắt tuôn trào
Thành suối thành sông
Thành mênh mông biển cả
Thành những câu thơ tan băng mềm đá”

Nhưng anh vẫn không thể nhận được một tín hiệu
nào về mẹ:

“Hai mươi năm
Ba tháng
Một ngày
Rung động cả mười phương ba cõi
Vía hồn người vẫn không một mảy may”

Nguyễn Ngọc Hưng tự hứa với mẹ và tự hứa với
chính mình. Anh có những câu thơ làm tôi thực sự khâm
phục sức sống mãnh liệt và khát vọng vươn lên:

“Với cõi này con đã trắng tay
Trắng tay – khổ
Trắng tay – buồn
Nhưng trắng tay không hẳn là lửa tắt”

NGỌN LỬA THIÊNG CỦA MẸ ĐÃ ĐỐT LÊN
TRONG TRÁI TIM ĐỨA CON TRAI KHÔNG THỂ
TẮT. NGỌN LỬA ẤY ĐÃ ĐỐT CHO THƠ NGUYỄN
NGỌC HƯNG BÙNG CHÁY TRONG CÕI NGƯỜI

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *