logo

HẠ THƯƠNG

Ngang qua em, tôi khẽ gọi Hạ Thương
Em nguýt dài, đôi mắt huyền lúng liếng
Thả hồn tôi một cánh diều chao liệng
Sợi tơ lòng ngân tiếng sáo ngẩn ngơ

Nắng ngập sân trường cháy bỏng vần thơ
Ngọng ngịu mãi viết hoài mà vẫn hỏng
Em ngúng nguẩy, trề bờ môi căng mọng
Tôi cuống cuồng giấu vương vấn vào tim…

Bao năm nay tôi cứ mãi đi tìm
Tiếng ve sôi của một thời nông nổi
Tóc em bay rối bời theo gió thổi
Cánh phượng hồng thiêu đốt nỗi đam mê

Thời gian trôi bao hạ nữa đã về
Nhưng niềm yêu theo Hạ Thương đi mãi
Tôi khát thèm trở về thời vụng dại
Để thì thầm yêu lắm Hạ Thương ơi !

Trần Thị Thanh Xuân

LỜI BÌNH

Chùm thơ viết về mùa hạ của Trần Thị Thanh Xuân là chùm thơ viết về tình yêu của tuổi học trò-tuổi đẹp nhất của một đời người. Có phải vậy chăng những kỷ niệm về cuộc đời, về tình yêu đầu không bao giờ nhạt phai. Dù giông bão cuộc đời đã cuốn những thân phận, những kiếp người đi muôn phương mọi ngả thì những kỷ niệm cùa thời kỳ này đã thuộc về sự bất tử.
Sự độc đáo và tài hoa ở đây đó chính là sự hóa thân. Nhân vật trữ tình trong chùm thơ không phải là em mà là một chàng trai sy tình đến dại khờ. Khi sử dụng thủ pháp này ta mới thấy hết được sự tự tin của một người đàn bà mà ở đây là cô nữ sinh mới lớn về quyền năng chi phối của mình trong tình yêu của tuổi đầu đời và sức mạnh quyến rủ về ngoại hình. Mượn cảm xúc của chàng trai sy tình yêu mình để tự ca ngợi mình vừa tế nhị và cũng thật tuyệt vời. Mọi sự ưu việt của người con gái cứ hiện dần lên theo những cung bậc cảm xúc của chàng trai qua những cảm nhận và biến thiên của tình yêu, qua các cung bậc của mùa hạ.
Từ cái chạm mắt ban đầu của HẠ THƯƠNG. Chàng trai đã thấy được ở Trần Thị Thanh Xuân mà bây giờ tôi xin được gọi là em một sức cuốn hút. Nhưng chàng đã dấu đi và chỉ dám gọi là HẠ THƯƠNG.

“Ngang qua em, tôi khẽ gọi Hạ Thương
Em nguýt dài, đôi mắt huyền lúng liếng
Thả hồn tôi một cánh diều chao liệng
Sợi tơ lòng ngân tiếng sáo ngẩn ngơ”

Mới chỉ chạm vào đôi mắt mà chàng trai đã hoàn toàn bị hút hồn bị chinh phục. Trên đời luôn có sự tình cờ-tia sét của tình yêu đã bùng sáng trong tâm hồn chàng trai chỉ từ một cái nguýt dài của đôi mắt huyền lúng liếng. Kể từ đây chàng trai đã thuộc về sự khờ dại-Một sự khờ dại đáng yêu biết chừng nào. Chỉ một cái nguýt dài của em đã như neo giữ đươc tâm hồn chàng trai và nó cứ thế chao liệng như một cánh diều. Hình tượng cánh diều chao liệng phải chăng tất cả đang rung lên, đang ngân lên tiếng sáo trong lòng hai trái tim đang ngẩn ngơ vì yêu.
Rồi tất cả những kỷ niệm cứ ùa ập tràn về trong tâm thức thi nhân. Sự tự thú của chàng trai ở đây càng nói lên đủ đầy nhất về vẻ đẹp của tình yêu tuổi học trò”

“Nắng ngập sân trường cháy bỏng vần thơ
Ngọng ngịu mãi viết hoài mà vẫn hỏng
Em ngúng nguẩy, trề bờ môi căng mọng
Tôi cuống cuồng giấu vương vấn vào tim…”

Câu thơ thật đẹp và cũng thật gợi:”Em ngúng nguẩy trề bờ môi căng mọng” vừa thơ ngây vừa nụng nĩu vừa thách thức, vừa gọi mời. Trước sự cám dỗ ấy chàng trai chỉ còn biết “Tôi cuống cuồng giấu vương vấn vào tim” mà không dám làm gì–Đúng là dại khờ. Ta có thể khẳng định ở tuổi mới lớn trong tình yêu người con gái khôn lớn hơn nhiều. Thật lạ sự khờ dại ở tuổi đầu đời lại thuộc về phái mạnh. Chính vì thế đã có câu “Gái thập tam, nam thập lục” Nhưng tình yêu vừa chạm đến để rồi lại chia xa và thi nhân đã bắt đầu một cuộc kiếm tìm, một cuộc săn đuổi những kỷ niệm còn quý hơn cả báu vật:

“Bao năm nay tôi cứ mãi đi tìm
Tiếng ve sôi của một thời nông nổi
Tóc em bay rối bời theo gió thổi
Cánh phượng hồng thiêu đốt nỗi đam mê”

Em đẹp thế, em mê say đắm đuối thế. Tiếng ve sôi hay chính trái tim em cũng như đang sôi lên theo lửa phượng của lòng anh thiêu đốt. Hai trái tim đang sôi lên đang thiêu đốt ngọn lửa tình yêu trong nhau. Tất cả giờ chỉ tồn tại trong miền dị vãng, trong ký ức của một đời người. Hỏi sao không tiếc nuối. Và rồi trên bước đường đời phiêu lãng cứ mỗi mùa hạ về thì mọi kỷ niệm về mối tình đầu dang dở lại ùa ập tràn về. Chàng trai mà đây chính là Trần Thị Thanh Xuân chỉ biết ngậm ngùi tiếc nuối:

“Thời gian trôi bao hạ nữa đã về
Nhưng niềm yêu theo Hạ Thương đi mãi”

Mùa hạ thì cứ theo quy luật trở về còn tình yêu thì cứ xa xa mãi.
Một tiếng gọi một lời khẩn cầu cứ vọng vang trong vô thức khi mỗi độ hạ về.

“TÔI THÈM KHÁT TRỞ VỀ THỜI VỤNG DẠI
ĐỂ THÌ THẦM YÊU LẮM HẠ THƯƠNG ƠI”

Ở đây TÔI chỉ thèm khát trở về với thời vụng dại với tuổi học trò chứ không phải là với EM–với HẠ THƯƠNG vì tất cả đã được số phận an bài. Muốn gần lắm để được thầm thì nhưng đó chỉ là khát vọng–Một khát vọng bi thương./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *