logo

HAI CÁI BÓNG TRÊN TƯỜNG VÔI TRẮNG

kêu gì thế thạch sùng
ai bắt
nhịn ngày
cày đêm lụng bụng
chặc…chặc lưỡi
bắt muỗi
đuổi nhau thạch sùng săn lùng
vờ vịt
tìm bạc tiếc vàng nhà chị có gì đâu
chị ghét rồi thôi mày sang nhà khác

nhà chị nhếch nhác
cười diễu chị phải không? trêu chị đúng không ? nhà cửa trống thông chỉ còn sạch… sạch…
Sùng thấy đấy đời chị nghèo không một mống đàn ông
cả cái bóng người tình trên vách

tàn canh
sương rớt ngoài hiên
tiếng mõ trâu lách cách
gà gáy rồi còn thao thức
chị giầu lắm gối chăn nước mắt
chị mơ tìm Ngưu Lang – chắc mày đi tìm vàng
vỡ cả rồi đôi mộng
ngủ đi
thạch sùng ơi
nay mất ngày mai được
khêu ngọn đèn dầu lên leo lét
bóng ta đen – bóng mày đen in trên bức tường vôi trắng toát

Hoàn Nguyễn

LỜI BÌNH

Tôi còn nhớ khi đọc bài viết của tôi về thơ Hoàn Nguyễn nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh đã nói với tôi một câu rất hình tượng “Đọc thơ Hoàn Nguyễn tôi cảm thấy cô ấy đang tự cắt thịt mình ra để ăn” Tôi đồng cảm với nhận xét rất chính xác đó của nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh. Thơ Hoàn Nguyễn là nỗi đau thân phận của những kiếp người trái ngang oan nghịêt trong cõi nhân gian buồn này. Đọc bài thơ “Hai cái bóng trên tường vôi trắng” tôi nghĩ rằng những trái tim đa cảm sẽ bật khóc. Nỗi cô đơn mà bài thơ mang đến cho ta ở đây đã đi đến tận cùng. Bởi vì trong ngôi nhà của chị như chị đã viết “Đời chị nghèo không một mống đàn ông” Cổ nhân đã dạy “Vắng đàn ông quạnh nhà”. Nhưng ở đây không phải là vắng mà là KHÔNG thì nỗi quạnh hiu không chỉ ngày một ngày hai mà quạnh hiu suốt cả cuộc đờ. Không biết trò chuyện với ai, chia sẻ với ai nhà thơ đành chuyện trò với con thạch sùng. Vâng chỉ một con thôi. Thạch sùng là giống kiếm ăn về đêm và có lẽ nhờ thế nhà thơ mới có thể mượn cớ để giãi bày:

“kêu gì thế thạch sung
ai bắt
nhịn ngày
cày đêm lụng bụng
chặc…chặc lưỡi
bắt muỗi
đuổi nhau thạch sùng săn lùng
vờ vịt
tìm bạc tiếc vàng nhà chị có gì đâu
chị ghét rồi thôi mày sang nhà khác”

Thạch sùng thì cày đêm lụng bụng còn nhà thơ thì chong mắt thâu đêm. Ở đây đã có một mối liên tưởng về chuyện cổ tích Thạch Sùng tiếc của nên sự săn mồi kiếm ăn chỉ là chuyện vờ vịt thôi. Biết vậy nên nhà thơ đã đuổi khéo
“Chị ghét rồi thôi mày sang nhà khác”
Vâng chỉ đuổi khéo thôi. Vì thạch sùng đi sang nhà khác thì chị lấy ai bạn bầu cho qua đi cái đêm dài quạnh quẽ. Đuổi khéo rồi lại níu về để giãi bày khúc nhôi về gia cảnh. Đọc những câu thơ như ứa máu thử hỏi ai không thấy mắt mình ngân ngấn nước.
“nhà chị nhếch nhác cười diễu chị phải không? trêu chị đúng không ?
nhà cửa trống thông chỉ còn sạch… sạch…
Sùng thấy đấy đời chị nghèo không một mống đàn ông
cả cái bóng người tình trên vách”

Vẫn chưa hết đã tàn canh rồi:

“tàn canh
sương rớt ngoài hiên
tiếng mõ trâu lách cách
gà gáy rồi còn thao thức
chị giầu lắm gối chăn nước mắt”

Gà gáy sáng trâu đã ra đồng mà chị không sao chợp mắt. Nước mắt đầm đìa chăn gối. Thạch sùng ơi chị chỉ có vậy thôi. Liệu em có thương chị mà lau khô nước mắt cho chị. Sáng rồi nhưng em đừng đi.
“chị mơ tìm Ngưu Lang – chắc mày đi tìm vàng
vỡ cả rồi đôi mộng
ngủ đi
thạch sùng ơi
nay mất ngày mai được
khêu ngọn đèn dầu lên leo lét
bóng ta đen – bóng mày đen in trên bức tường vôi trắng toát”

Nhà thơ mơ một người yêu thì nhà chị không một mống đàn ông mơ được như Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm chỉ cần được gặp nhau một lần mấy ngày thôi cũng đủ. Còn thạch sùng thì mơ tìm vàng nhưng nhà chị chỉ có gối chăn nước mắt. Cả hai đều vỡ mộng và rồi họ ru nhau ngủ với hy vọng vào ngày mai. Thế nhưng với ánh sáng của ngọn đèn dầu leo lét vẫn in mãi hai cái bóng đen trên tường không bao giờ mất đi. Hai cái bóng in dấu của hai cuộc đời với nỗi thất vọng không cùng .
Bài thơ khép lại rồi ta vẫn thấy hai cái bóng đen trên tường vôi trắng đang chia sẻ với nhau những dòng nước mắt khôn vơi

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *