logo

HỒ TÂY – THƠ HAIKU

Xuân vờn trăng ghẹo gió
Lả lơi liễu rủ chạm môi mềm
Bụi vàng rắc hồ đêm

Nguyệt Vũ

LỜI BÌNH

Viết về Hồ Tây một danh thắng không chỉ của Hà Nội còn là của cả nước và xa hơn nữa vươn ra thế giới mà chỉ có ba câu thơ. Sự tài hoa ở đây có lẽ đã làm cho người yêu thơ nể trọng. Tài hoa ở chỗ biết gắn cảm xúc yêu đương vào cảnh sắc của Hồ Tây. Ba câu thơ câu nào cũng lột tả được sự giao hòa lan tỏa trong nhau của đất trời vũ trụ con người.
Xuân thì vờn trăng, trăng lại ghẹo gió cũng có thể hiểu ở đây xuân vừa vờn trăng vừa ghẹo gió. Hiểu thế nào cũng hay cũng đẹp và cũng tình. Chỉ có năm từ mà nếu ta có thể hóa thân cùng thi nhân mà tưởng tượng thì dung lượng cảm xúc của năm từ đó gửi đến cho ta đã là vô biên. Từ nào cũng đẹp, xuân thì VỜN trăng, trăng lại GHẸO gió như những cặp tình nhân đắm đuối mê say. Ta như nhìn thấy trăng đang nằm trọn trong vòng tay của mùa xuân. Đúng vậy vì trăng đây là trăng của Hồ Tây, trăng trong đáy Hồ Tây, Trăng đang trần truồng tắm của Hàn Mạc Tử. Sắc xuân, hơi xuân đang phủ mờ trên sóng nước Hồ Tây và đang vờn trăng dưới đáy hồ. Cũng có thể là “trăng nằm sóng soãi trên nhành liễu đợi gió đông về để lả lơi ” (HMT). Gió ở đây cũng là gió rất đặc trưng của Hồ Tây dịu mát trinh nguyên không vương bận bụi trần nên trăng mới cợt ghẹo mới mơn man.
Chỉ có năm từ thôi tài hoa lắm nếu ta cùng biết liên tưởng. Liễu ở Hồ Tây cũng khác thứ liễu để cho trăng nằm sóng soãi lên trên đó. Liễu ở Hồ Tây trong con mắt nói đúng hơn là trong cảm thức của thi nhân đang thổn thức đón đợi chờ mong thì liễu ở đây cũng biết lả lơi rủ xuống khẽ chạm vào làn môi đang khao khát của người thiếu phụ. Câu một là thiên nhiên hòa quyện lan tỏa trong nhau. Còn câu hai thì thiên nhiên với con người hòa quyện lan tỏa và bồi đắp cho nhau, mang yêu thương đến cho nhau và còn cho cả cuộc đời này. Vì ai đọc câu thơ đó cũng cảm nhận được mình đang được vuốt ve ấp ủ và yêu thương. Tât cả đó là bụi vàng của Hồ Tây bụi vàng của văn chương như trong tác phẩm bông hồng vàng của Pautopski đã viết. Tất cả những gì nhỏ nhặt nhất của cuộc đời này đều là bụi vàng nếu ta biết nâng niu nhặt nhạnh biết gạn lọc nó sẽ trở thành bụi vàng để sáng tạo nên những bông hồng vàng như người lính già đã từng khát vọng tặng cho nàng suy gian được hạnh phúc.
Tôi nghĩ bài thơ Hồ Tây đã là một bông hồng vàng mà Nguyệt Vũ muốn dâng tặng cuộc đời.

P/S bài thơ Hồ Tây là một bài thơ Haiku của Nguyệt Vũ đã được chọn trong tốp 30 bài thơ Haiku tiêu biểu của cuộc thi Haiku Nhật bản lần thứ 2 năm 2009. Đây là một trong ba bài thơ Haiku duy nhất mà Nguyệt Vũ lần đầu tiên viết thơ Haiku để gửi đi thi.
Lần này bài thơ lại được lọt vào mắt xanh của nhà phê bình thơ Nguyễn Xuân Dương và Nguyệt Vũ mạn phép ông đưa lên đây thay lời cảm ơn nhà phê bình và chia sẻ cùng bạn đọc của mình’
Đến với thơ Nguyệt Vũ

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *