logo

HUYỀN THOẠI LÁ

Như những chiếc lá chơi trò cút bắt
Để mùa thu ngơ ngác gió đi tìm
Em tinh nghịch trốn vào xanh cổ tích
Thiệt thà tôi úa rụng cành tim…

Rồi bỗng một chiều có một cánh chim
Bất chợt bay qua, hồn nhiên nhặt lấy
Chiếc lá cũ thêm một lần run rẩy
Vàng khổ đau cho hạnh phúc xanh chồi?

Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi
Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái
Có tiếng chim nào cho lá tôi mặc khải
Cuộc tình xanh huyền thoại. Mấy thu rồ

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

HUYỀN THOẠI LÁ là một dấu mốc vô cùng quan
trọng để khẳng định sự tồn tại của Nguyễn Ngọc Hưng
trên cõi đời này và trong thế giới thi ca.
Bài thơ được nhận giải thưởng cuộc thi thơ dành cho
người tàn tật do Đài truyền hình NHK Nhật Bản tổ chức
11năm 2000, cho sáu nước: Nhật Bản, Việt Nam, Mỹ,
Brazin, Pháp và Úc. 100 bài thơ hay nhất được chọn trong
hàng ngàn bài thơ để vẽ tranh minh họa theo chủ đề: “Một
trái tim, một thế giới”, với khát vọng về sự hòa đồng của
thế giới loài người. HUYỀN THOẠI LÁ của Nguyễn
Ngọc Hưng là một trong 100 bài thơ được chọn. Bài thơ
đã được nhạc sỹ, họa sỹ tài hoa bậc nhất của Việt Nam –
Trịnh Công Sơn vẽ tranh minh họa.
Đã có rất nhiều tư liệu viết về cuộc thi thơ nhiều ý
nghĩa này và cũng rất nhiều những bài viết về cuộc hành
trình có một không hai của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng từ
Nghĩa Hành ra Hà Nội nhận giải thưởng.
Điều quan trọng là giải thưởng rất ý nghĩa này đã
khẳng định tài năng của Nguyễn Ngọc Hưng và thắp lên
trong anh ngọn “Lửa xanh thầm”(1) của niềm tin và hy vọng.
Tất cả mọi thứ dù là nhỏ nhất được tạo hóa sinh ra
đều mang trên mình nó một sứ mệnh huyền thoại. Chiếc lá
ở đây có thể là một chiếc lá của cây xanh và cũng có thể
nó đại diện cho một thân phận trong đời. Chỉ với sự tồn tại
của chiếc lá nhỏ nhoi ấy thôi đã đóng góp cho sự tồn tại
của thế giới xanh, và cũng như mỗi con người dù vẹn
nguyên hay tàn tật cũng đều mang trên mình một sứ mệnh
huyền thoại cho thế giới loài người tồn tại trong cùng một
trái tim hòa đồng.
Dù bây giờ với Nguyễn Ngọc Hưng:

“Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi
Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái
Có tiếng chim nào cho lá tôi mặc khải
Cuộc tình xanh huyền thoại. Mấy thu rồi…”

Tất cả khát vọng sinh tồn của Nguyễn Ngọc Hưng
đã chất chứa trong khổ thơ này. Dù anh biết rằng anh
không còn giống với đồng loại quanh anh với những sinh
hoạt thường nhật như đi đứng nằm ngồi ăn uống tắm giặt
và còn bao nhiêu điều khác nữa anh đã không tự lo được
cho mình mà luôn cần sự trợ giúp của đồng loại. Nói khác
đi anh tồn tại được hoàn toàn do sự trợ giúp của đồng loại.
Anh hiểu được con đường trở lại ngày xưa với tuổi thơ,
với học đường với những năm tháng trong giảng đường
đại học hay nói đúng hơn là một cuộc sống bình thường là
muôn trùng xa ngái. Nhưng Nguyễn Ngọc Hưng không
bao giờ mặc cảm. Anh cũng là một chiếc lá huyền thoại
như muôn triệu chiếc lá huyền thoại trong thiên nhiên.
Những tiếng chim của cuộc đời, những chở che đùm bọc
của cuộc đời đã giúp cho Nguyễn Ngọc Hưng tồn tại để
sáng tạo cho mình một thế giới thi ca mà không phải một
người vẹn nguyên nào như chúng ta cũng có được. Anh
sáng tạo để tồn tại, sáng tạo để đền đáp cuộc đời với khát
vọng như anh đã viết trong bài Đứng một chỗ:

“Sẵn sàng biến vết thương thành hang bộng
Cho những đôi lứa chim xanh về lót ổ hồng”

Tôi nghĩ thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã là nơi chốn, đã
là những cõi đi về cho những đôi lứa chim xanh trong
cuộc đời này sẻ chia và đồng vọng.
Có rất nhiều bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng đã thắp
lên trong trái tim cõi người ngọn lửa khát vọng, ngọn lửa
tình yêu cuộc sống.
HUYỀN THOẠI LÁ là một bài thơ như thế.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *