logo

KHI CON VỀ

Con về đây khi ruộng đồng đã vào mùa gặt hái
Đường thênh thang bụi đỏ dẫn vào làng
Màu áo nâu phất phơ kia có phải
Mẹ đi về khi chợ sớm vừa tan
.
Chân rón rén sợ đau viên sỏi nhỏ
Lối đi xưa sao vắng lặng không người
Hoa cỏ úa – nắng vàng sân có phải
Nhường cho ai mang lúa mới ra phơi
.
Tiếng gõ cửa vang lên rồi rơi tõm
Xuống bờ ao như tiếng lá bay vèo
Có phải mẹ vừa sang nhà hàng xóm
Để con về chân bước nhỏ buồn theo
.
Gió mở cửa tràn vào bao giọt nắng
Rọi vào đâu tìm thấy chỗ mẹ ngồi
Chiếc áo cũ còn nghe mùi mằn mặn
Tấm lưng gầy thơm ngát giọt mồ hôi
.
Xốn xang lòng ngày con về thăm mẹ
Để ngoài vườn hoa bưởi thức chờ trăng
Cầu ao nhỏ lặng im buồn vời vợi
Mẹ đi rồi mùi cây cỏ cũng nồng hăng
.
Con mải miết chạy theo lo toan , được mất
Mà vội quên còn có mẹ trong đời
Câu ca xưa mẹ ru bằng nước mắt
Để bây giờ …con khóc một mình thôi …!
.

Mai Tuyết

LỜI BÌNH

Cứ mỗi năm tiết Vu lan về đọc những bài thơ viết về mẹ sao tôi không thể cầm lòng. Trong đời những ai đã biết làm thơ đều ít nhất cũng có một bài thơ viết về người mẹ kính yêu của mình. Bằng chất liệu cảm xúc, chất liệu ngôn ngữ của riêng mình mỗi nhà thơ đều tạo tác nên một tượng đài bất tử về người mẹ trong thế giới thi ca. Với những bài thơ hay với cảm xúc chân thành của những đứa con bao giờ cũng có sự sẻ chia mạnh liệt. Ở mỗi bài thơ hay viết về mẹ tôi đều cảm nhận được bóng dáng của mẹ tôi đồng hiện trong đó. Có phải vậy chăng khi đọc bài KHI CON VỀ của Mai Tuyết tôi đã không cầm được những giọt nước mắt.
Bài thơ lấy bối cảnh là đứa con lưu lạc trở về cố hương thăm mẹ. Thế nhưng như một nhà thơ đã viết “Quê mẹ giờ không còn mẹ nữa. Giang hồ phủ trắng mái đầu con” Ở đây đứa con Mai Tuyết cũng có hoàn cảnh như thế:

“Con về đây khi ruộng đồng đã vào mùa gặt hái
Đường thênh thang bụi đỏ dẫn vào làng
Màu áo nâu phất phơ kia có phải
Mẹ đi về khi chợ sớm vừa tan”

Trở về cố hương ta chắc chắn một điều nhà thơ đã biết giờ không còn mẹ nữa. Nhưng Mai Tuyết không thể tin vào điều đó chị không tin rằng mẹ đã ra đi. Chính vì thế một màu áo nâu giản dị trên đường làng đỏ bụi chị vẫn nghĩ đó là màu áo nâu của mẹ. Quá khứ đã ùa ập tràn về nêm chặt vào tâm hồn vào cảm thức và biến chị trở thành hoàn toàn vô thức khi trở về cố hương khi mái đầu đã phủ trắng khói sương của kiếp tha hương Nhưng không thể vô thức mãi, linh cảm đã mách bảo chị và chị không muốn làm đau những hòn sỏi nhỏ đã bao năm bao tháng bàn chân của mẹ đã dẫm lên và một sự trống vắng đến vô cùng. Thế nhưng chị vẫn cứ tin là mẹ đang còn và sắp mang lúa ra phơi trên mảnh sân quen thuộc như khi chị còn trong trắng thơ ngây được ấp ủ trong vòng tay mẹ:

“Chân rón rén sợ đau viên sỏi nhỏ
Lối đi xưa sao vắng lặng không người
Hoa cỏ úa – nắng vàng sân có phải
Nhường cho ai mang lúa mới ra phơi”

Bước qua quãng sân quạnh vắng, nhà thơ đưa chân qua bậc thềm và vẫn đang còn trong vô thức:

“Tiếng gõ cửa vang lên rồi rơi tõm
Xuống bờ ao như tiếng lá bay vèo
Có phải mẹ vừa sang nhà hàng xóm
Để con về chân bước nhỏ buồn theo”

Đến đây thì những câu thơ đã bắt đầu như muối xát vào lòng ta. “Tiếng gõ cửa vang lên rồi rơi tõm. Xuống bờ ao như tiếng lá bay vèo” vì đó chỉ là ngôi nhà trống vắng. Tiếng gõ cửa đã đánh thức nhà thơ bừng tỉnh. Nhưng dù đã có cái gì vô vọng như chiếc lá bay vèo như tiếng động chìm trong ao nước bên nhà chị vẫn không chịu tin là mẹ đã không còn mà mẹ đang đi đâu đó:

“Gió mở cửa tràn vào bao giọt nắng
Rọi vào đâu tìm thấy chỗ mẹ ngồi
Chiếc áo cũ còn nghe mùi mằn mặn
Tấm lưng gầy thơm ngát giọt mồ hôi”

Không phải đứa con mở cửa mà chỉ là gió mở .Một cánh cửa không có ai cài then và chỉ những giọt nắng tràn vào còn chị, chị vẫn đứng trân trân rõi tìm bóng mẹ và để cảm nhận mùi mằn mặn của những giọt mồ hôi thơm ngát thuở nào từ lưng mẹ vẫn tỏa ra đâu đây. Đối với những đứa con có thể coi là bất hiếu thì bây giờ tất cả những gì thuộc về mẹ đều trở nên thiêng liêng thơm thảo kể cả đó là mùi mồ hôi thì vẫn thơm ngát:

“Con mải miết chạy theo lo toan, được mất
Mà vội quên còn có mẹ trong đời
Câu ca xưa mẹ ru bằng nước mắt
Để bây giờ …con khóc một mình thôi …!”

Một nỗi ân hận xót xa dâng trào. Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng tất cả mọi đứa con trong cõi người này đều là bất hiếu. Nhưng đó không phải là bản chất của những đứa con lưu lạc mà đó là do hoàn cảnh tạo nên. Hình như đó là tội bất hiếu đồng lần. Ông bà ta nuôi nấng cha mẹ ta. Cha mẹ ta mưu sinh nuôi nấng chúng ta và rồi chúng ta cũng mưu sinh nuôi ta, nuôi con ta. Ta đã quên bổn phận và cay đắng biết bao nhiêu “Mà vội quên có mẹ trong đời”. Câu thơ làm rớm máu tim ta vì hình như chính ta cũng đã từng như thế. Dù có khóc một mình khóc không còn nước mắt để mà khóc thì mẹ vẫn không còn. Vẫn biết lẽ tử sinh là điều không tránh khỏi nhưng ta vẫn muốn mẹ mãi còn để che chở để ấp ủ và để được nghe mẹ ru ta mãi đến muôn đời bằng những:

“ CÂU CA XƯA MẸ RU BẰNG NƯỚC MẮT
ĐỂ BÂY GIỜ …CON KHÓC MỘT MÌNH THÔI…!”

Bài thơ đã khép lại rồi mà sao tôi vẫn nghe tiếng khóc nức nở của nhà thơ còn mãi trong đời và còn mãi trong tôi./.

Bắc Ninh Tiết Vu lan 2016

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *