logo

KHOẢNG CÁCH

Không phải người yêu
Không phải tình nhân
Không phải vợ
Em chỉ là một cô gái
Như bao “người xinh” khác
Đi qua đời ta
Lạnh nhạt
Ơ hờ?

Dẫu khô rồi bầu rượu túi thơ
Ta vẫn chưa vơi niềm say đắm
Em đến
Em đi
Để lại sau lưng một hố buồn sâu thẳm
Ta soi vào
Chỉ thấy bóng chiều rơi…

Giá như em mất hút trong đời
Ta sẽ tự nhủ lòng: Bóng chim tăm cá
Em đứng đó
Ta ngồi đây
Đâu có là biển cả
Khoảng cách hai người sao vẫn quá mênh mông?

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Nhà thơ Tế Hanh đã viết:

“Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi
Và cơn bão lòng ta thổi mãi”

(Bão)

Tế Hanh còn được nắm tay em để rồi cơn bão đất
trời đã ngừng thổi mà cơn bão lòng anh thổi mãi. Còn
Nguyễn Ngọc Hưng:

“Không phải người yêu
Không phải tình nhân
Không phải vợ
Em chỉ là một cô gái
Như bao “người xinh” khác”

Không là gì cả, chỉ “Đi qua đời ta/ Lạnh nhạt/ Ơ hờ”
mà lại là nghiệp chướng của cả một đời người. Thoáng
qua thôi mà gây bão gây giông… Và cũng như Tế Hanh,
“Cơn bão lòng anh thổi mãi”. Thổi suốt, thổi đã quá nửa
đời người trong lòng Nguyễn Ngọc Hưng.
Với Nguyễn Bính còn có cả một rặng mùng tơi xanh
rờn ngăn cách mà không dám hoặc không thể vượt qua vì
đó vẫn tồn tại một khoảng cách.
Còn đây, không có bất kỳ ngăn cách hay khoảng
cách nào, mà em không đến với anh, để lại trong anh một
hố sâu thăm thẳm đến muôn trùng. Dù bây giờ đã qua quá
nửa đời người và dù đã:

“Dẫu khô rồi bầu rượu túi thơ
Ta vẫn chưa vơi niềm say đắm”

Cái nghịch lý cuộc đời sao oan nghiệt thế? Người ta
bảo có những mối tình sét đánh nhưng đây chỉ là một mối
tình đơn phương mà sao Nguyễn Ngọc Hưng lại say đắm
để đến tận bây giờ:

“Em đến
Em đi
Để lại sau lưng một hố buồn sâu thẳm
Ta soi vào
Chỉ thấy bóng chiều rơi…”

Có nỗi cô đơn quạnh vắng nào hơn như thế? Bóng
chiều ở đây không phải là bóng chiều tà của một ngày và
nếu vậy thì nó đơn giản quá, mà là bóng chiều tà của một
đời người. Rồi nhà thơ lòng tự nhủ lòng:

“Giá như em mất hút trong đời
Ta sẽ tự nhủ lòng: Bóng chim tăm cá
Em đứng đó
Ta ngồi đây
Đâu có là biển cả
Khoảng cách hai người sao vẫn quá mênh mông?”

Nỗi đau ở đây lại chính là sự hiện hữu, hiện hữu mãi
mãi của em trong đời. Khoảng cách giữa hai con người
không phải là biển cả, khoảng cách ở đây không thuộc về
thời gian, không thuộc về không gian. Khoảng cách ở đây
là khoảng cách của hai tâm hồn, của hai con tim, dẫu cùng
tồn tại trên cõi đời này thì khoảng cách oan nghiệt ấy
không thể lấp đầy.
Hỡi em, người con gái xinh đẹp ấy, hãy lắng nghe
nhà thơ Tố Hữu lấy một lần – một lần duy nhất, rằng
“Người yêu người, sống để yêu nhau”. Chỉ vậy thôi cũng
đủ cho lòng anh thôi giông bão, thôi cô đơn, để giữa anh
và em, nói rộng ra là giữa người và người đừng bao giờ
tồn tại:

“KHOẢNG CÁCH HAI NGƯỜI
SAO VẪN QUÁ MÊNH MÔNG”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *