logo

KHÔNG PHẢI LÀ THƠ

Gió vẫn thế, khuyết một bên ngăn nắp
Vắng vai anh nên xô cả vào em
Đông đến chưa ?! mà lạnh nhiều anh nhỉ
Em ổn mà!… chỉ có phố run lên
Phố giận em cứ gọi mãi cái tên
Thênh thang phố, phố làm sao kiếm được
Em tìm gì ở dòng người đi trước…
Giông giống thôi mà… có phải anh đâu?!
Em giấu gì trong đôi mắt trũng sâu?!
Đang biếc xanh bỗng ngã màu huyết dụ
Nhớ anh lắm, nhưng mùa thương đã cũ
Vai em gầy… chẳng níu nổi tháng năm
Nhớ anh lắm, thèm một lần nhìn thấy
Em hứa….
Chẳng dỗi hờn, chẳng mặc cả dài lâu
Phố ơi phố, phố giấu anh ở đâu?!

Dạ Thy (đêm Sài Gòn)

LỜI BÌNH

Có thể nhiều người thắc mắc sao tên bài thơ đã như một điều khẳng định, có điều gì vô lý ở trong đây, trong chính đầu đề KHÔNG PHẢI LÀ THƠ. Càng đọc và suy ngẫm ta đã hiểu được những ẩn ý của Dạ Thy. Cổ nhân coi đối tượng của thơ là: “Mây gió trăng hoa tuyết núi sông” (Thơ Hồ Chí Minh). Còn KHÔNG PHẢI LÀ THƠ chỉ viết về nỗi buồn – một nỗi buồn chia ly giã biệt. Mỗi câu thơ ở đây như một tiếng nấc nghẽn lòng. Bài thơ như được viết ra bằng nước mắt và khi nhà thơ đã hoàn toàn vô thức.

Gió là sản phẩm của tạo hóa nó luôn tuân theo một quy luật của tự nhiên. Nhưng với Dạ Thy thì không như thế. Gió ở đây hay nói đúng hơn gió của nhà thơ cũng đang khuyết hao như chính tâm hồn mình, cuộc đời mình. Không có anh đời em chỉ còn là hao khuyết thiếu hụt mọi bề:

“Gió vẫn thế, khuyết một bên ngăn nắp
Vắng vai anh nên xô cả vào em”

Không có bờ vai anh em biết tựa vào đâu khi bốn bề đều trống trải gió cứ thế mặc sức tung hoành xô cả vào em. Chỉ mới thế thôi mà ta đã thấy nghẽn lòng và mắt mình như ngấn nước. Chỉ hai câu thơ mà nỗi cô đơn thiếu hụt đã hiện nguyên hình

Cứ thế từ trong cõi vô thức Dạ Thy đã cất lên câu hỏi khi không đủ sức để cảm thụ thế giới khách quan . Chỉ thấy lòng mình lạnh lắm nhưng vẫn kiêu hạnh:

“Đông đến chưa ?! mà lạnh nhiều anh nhỉ
Em ổn mà!… chỉ có phố run lên”

Ta cảm nhận được cảm thức của nhà thơ đã hoàn toàn bất định. Khẳng định rồi phủ định. Nhưng chỉ có mấy từ “chỉ có phố run lên” đã nói lên tất cả. Không biết mùa đông đã đến chưa mà phố cứ run lên cầm cập huống chi con người, huống chi là em mà vẫn tự dối lòng “Em ổn mà !”. Cũng chỉ mấy từ ấy thôi ta thấy được khi đang yêu dù người yêu không cận kề không tồn tại thì tâm hồn của người thiếu nữ luôn bao dung và cao thượng.

“Phố giận em cứ gọi mãi cái tên
Thênh thang phố, phố làm sao kiếm được
Em tìm gì ở dòng người đi trước…
Giông giống thôi mà… có phải anh đâu?!”

Trong vô thức nhà thơ cảm nhận được rằng hình như phố biết giận hờn và đồng lõa với hoàn cảnh cứ thế gọi mãi tên anh – cái tên luôn làm cho em cồn cào nỗi nhớ. Tất cả mọi người xung quanh, mọi người trước mặt đều gợi nhớ về anh. Vẫn biết là không thể nhưng sao em cứ mãi kiếm tìm anh trong dòng người ồn ã ngược xuôi

“Em giấu gì trong đôi mắt trũng sâu?!
Đang biếc xanh bỗng ngã màu huyết dụ”

Em giấu gì ư? Đó là những dòng nước mắt đã làm cho mắt em đổi màu. Đó là nỗi nhớ thương hờn dỗi và nỗi cô đơn đã đến tận cùng:

“Nhớ anh lắm, nhưng mùa thương đã cũ
Vai em gầy … chẳng níu nổi tháng năm
Nhớ anh lắm, thèm một lần nhìn thấy
Em hứa….
Chẳng dỗi hờn, chẳng mặc cả dài lâu”

Đọc khổ thơ ta như nhìn thấy trước mắt ta một bóng dáng xiêu gầy cố níu kéo lại cả một thời đắm say và nông nổi. Sự bất lực tiếc nuối cứ tăng dần lên đến đỉnh điểm. Chỉ cần được nhìn thấy anh thôi em không cần gì nữa. Đến đây ta lại thấy một lần nữa ngọn lửa của lòng cao thượng lại bừng cháy lên trong thơ Dạ Thy.

Không thể làm gì không thể nhìn thấy anh trong con phố dài hun hút, con phố đã in dấu biết bao kỷ niệm của mối tình đầu. Dạ Thy đã thảng thốt:

“Phố ơi phố, phố giấu anh ở đâu?!”

Một tiếng gọi xé lòng trong đêm vắng! Bài thơ đã khép lại rồi nhưng tiếng gọi xé lòng ấy còn vang mãi, vang mãi đến muôn sau!!

BÌNH LUẬN “Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Một bình luận trong “KHÔNG PHẢI LÀ THƠ”

  1. Quả thật trng Wbe của bác rất hoành tráng, đẹp và thẩm mỹ cùng những bài bình hay có thể để đời. Chúc mừng bác! Nhiều tấm lòng sẽ về với bác!

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *