logo

KHÚC HÀNH TRANG

Xé một vuông hoàng hôn tim tím
Trải nhẹ nhàng lên mặt cỏ xanh
Thả vào đó nỗi buồn không cánh
Đặt lên đó niềm vui mong manh

Chút hư hao ưu phiền đã ngủ
Hương hoa đêm ngây dại tự tình
Tiếng côn trùng cầm canh thao thức
Ngôi sao đêm đợi thắp bình minh

Gói cả lại mảnh hoàng hôn tím
khoác lên vai,xuyên mộng đêm dài
Đi về phía mặt trời rực rỡ
Thả tung vào mơ ước ngày mai

Đỗ Minh Thuý

LỜI BÌNH

Đây là bài thơ sự phi lý tận cùng của sự phi lý, cái hư ảo tận cùng của hư ảo. Bài thơ được sáng tạo ra khi Đỗ Minh Thúy hoàn toàn vô thức, thế nhưng ta vẫn cảm nhận, nhìn thấy một người thiếu phụ có khuôn mặt đượm buồn, có đôi mắt xa xăm đang dõi vào cõi sâu thẳm của hoàng hôn và một đôi tay mảnh mai đang giơ lên, đang giằng xé tấm lụa hoàng hôn màu tim tím để gói một thứ hành trang cũng hoàn toàn hư ảo. Hành trang cuộc đời của người ta là tiền bạc, là áo cơm đựng trong chiếc va li bằng vật liệu siêu bền bằng mã khóa bí ẩn. Còn hành trang cuộc đời của Đỗ Minh Thúy lại được gói vào trong mảnh hoàng hôn màu tim tím:

“Xé một vuông hoàng hôn tim tím
Trải nhẹ nhàng trên mặt cỏ xanh”

Để:

“Thả vào đó nỗi buồn không cánh
Đặt lên đó niềm vui mong manh”

Dù đối với nỗi buồn thì Đỗ Minh Thúy đã rất thờ ơ dùng từ “thả”. Nhưng ở đây là “thả” vào nên nó nằm vào bên trong và nỗi buồn lại “không cánh”. Khi nằm gọn vào trong cái túi thì không thể bay đi, nó còn mãi và đóng đinh vào trọn kiếp người. Với niềm vui Đỗ Minh Thúy lại thận trọng “đặt”. Nhưng “đặt” là đặt lên, là niềm vui ở phía trên, ở bên ngoài, niềm vui lại mong manh nên dễ tan loãng, dễ bay đi. Tôi bỗng nhớ một câu thơ không hiểu đọc được của ai khi nói về niềm vui và nỗi buồn:

“Niềm vui chưa đầy chén
Nỗi buồn đã tràn ly”

Rồi Đỗ Minh Thúy lại càng vô thức khi tìm nhặt những hành trang không thể nhặt, không thể nắm cầm, đó là chút hư hao ưu phiền, là làn hương của hoa đêm ngây dại trữ tình, là âm thanh của côn trùng rỉ rả suốt tàn canh thao thức và gói vào đó cả vũ trụ xa xôi, một ngôi sao đang đợi thắp bình minh. Cái hư ảo gói cái hư ảo thế mà Đỗ Minh Thúy vẫn cứ:

“Gói cả lại mảnh hoàng hôn tím
Khoác lên vai, xuyên mộng đêm dài
Đi về phía mặt trời rực rỡ
Thả tung vào mơ ước ngày mai”

Những câu thơ toát lên tính lãng tử của một lữ khách trên mọi nẻo đường đời. Và khi đã thả tung cái túi mơ ước ấy vào một ngày mai thì liệu Đỗ Minh Thúy còn lại những gì cho cuộc đời mình ?

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *