logo

LỜI GOÁ PHỤ

Trời mưa bong bóng phập phồng/Mẹ đi lấy chồng…” (Ca dao. )
Đừng buồn anh nhé mưa rơi
Bao nhiêu bong bóng về nơi phập phồng
Thương con thắt ruột cháy lòng
Càng thương thân cải vàng ngồng hoa rơi!
Biết đi bước nữa
Cửa người
Thêm lần ấm lạnh
Cõi đời phù du…
Dễ gì chính quả chân tu
Em đành hái trái mù u cuối trời
Thóc đâu xay đủ một đời
Thắt lưng buộc chặt lại rồi…cởi ra!
Cà còn nụ
Mướp đương hoa
Ong còn say mật
Chim ca say trời…
Đừng buồn anh nhé mưa rơi
Bao bong bóng vỡ… Không lời trong mưa.

Đỗ Quyết

LỜI BÌNH

Đây là lời dằng xé của một goá phụ đòi yêu. Dù ta không biết thân phận của người chồng, điều đó thiết nghĩ là không cần thiết. Phải chăng vì thế nhà thơ Đỗ Quyết chỉ đặt vào đây một từ ANH để cho goá phụ gửi gắm tâm tư tình cảm của mình.
Trong thi ca đã rất nhiều người viết về thân phận của những người goá phụ trẻ. Có một sự trùng hợp họ đều mượn câu ca dao:

“ Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai?”

Đó là câu hỏi xé lòng của đứa con thơ. Đáng ra câu hỏi đó sẽ thức tỉnh tình phụ tử trong lòng người mẹ trẻ. Nhưng tình yêu có một sức mạnh siêu phàm và ân ái đã thuộc về bản năng của con người. Có một goá phụ là vợ một liệt sỹ nhưng chị đã tuyên bố thẳng thừng không úp mở:

“ Tội gì xay trấu đêm đông
Thắt lưng ba bận để không xuống đò”

Tuyên chiến với người đời bạo liệt vậy đó nhưng cũng thật trớ trêu. Cũng chính goá phụ ấy đã tự thanh minh, tự bào chữa bằng những câu thơ đầy dằng xé:

“Giá nghe anh lái xuống đò
Thì bây giờ đứng bơ vơ giữa đường
May mà có lúc ẩm ương
Một chân bước xuống chân vương mái chèo”

Thế đấy vì vương cái mái chèo của chuyến đò sang ngang hay mái chèo là tất cả sự ràng buộc tình mậu tử, là những sợi dây oan nghiệt cứ ràng buộc cứ bổ vây người goá phụ.
Nhà thơ Nguyễn Ngọc Ly có bài thơ MƯA một bài lục bát nổi tiếng đã có mặt trong những tuyển tập uy tín nhất trong thơ Việt Nam hiện đại. Bài thơ thay lời đứa trẻ mồ côi để nói về người mẹ của mình với bao dằng xé đớn đau của người mẹ và chính tâm trạng của em bé mồ côi. Tôi chỉ trích khổ đầu và hai câu kết.

“ Ấy là tôi nói ngày xưa
Mẹ tôi tái giá đò đưa theo dòng
Không mưa cũng thể phập phồng
Lừa tôi ngõ trước mẹ vòng lối sau”

Người mẹ trẻ goá bụa khốn khổ đã phải nước mắt đầm đià gạt lừa chính đứa con của mình để chạy theo tình yêu và dục vọng. Đứa con không biết làm gì chỉ biết thầm trách:

“Ghét lây bảy sắc cầu vồng
Giá nh biết chặn lối vòng cơn mưa”

Vâng nếu cầu vồng biết chặn cơn mưa thì cơn mưa không đến và không có những cái bong bóng phập phồng làm cho người mẹ trẻ cũng phập phồng khát vọng thì biết đâu mẹ sẽ ở lại nuôi đứa con thơ khôn lớn thành người .
Xin được quay lại với LỜI GOÁ PHỤ của nhà thơ Đỗ Quyết. Bài thơ đã được đăng tải trên nhiều tờ báo và tạp chí văn nghệ, gần đây nhất là trên Tạp Chí Diễn Đàn Văn Nghệ Việt Nam. Bài thơ đã thực sự làm tôi xúc động vì bản tính tôi vẫn vậy luôn muốn được sẻ chia với những bài thơ viết về những thân phận trái ngang oan nghiệt trong cõi người.

“Đừng buồn anh nhé mưa rơi
Bao nhiêu bong bóng về nơi phập phồng
Thương con thắt ruột cháy lòng
Càng thương thân cải vàng ngồng hoa rơi!”

Đây có thể coi là mối giao cảm giữa âm dương cách biệt . Anh đừng buồn nhé khi những cơn mưa xối xả cứ về dù ngàn lần, vạn lần em không muốn vì cứ mưa là những cái bong bóng như từ muôn ngã kéo về rồi cứ phập phồng không chỉ ngoài sân ngoài vườn mà nó cứ phập phồng, phập phồng trong bầu ngực còn căng đầy nhựa sống, căng đầy khát khao. Thương con đến đứt ruột cháy lòng. Đến như loài khỉ kia còn thương con đến đứt ruột huống chi em…Nhưng anh ơi lẽ nào cái thân em chẳng khác nào cây cải cứ úa tàn cứ để những chùm hoa vàng rơi rụng sao anh ?

“Biết đi bước nữa
Cửa người
Thêm lần ấm lạnh
Cõi đời phù du…”

Đến bây giờ người goá phụ đã bắt đầu một sự phân vân: đi bước nữa hay ở lạ nuôi con. Đi bước nữa ư ? Liệu rằng cửa người bây giờ ấm lạnh cơ hàn ra sao giữa cõi đời phù du này . Liệu sự đắn đo dằn vặt ấy có ngăn được để em ở lại nuôi con khôn lớn thành người?

“Dễ gì chính quả chân tu
Em đành hái trái mùa u cuối trời
Thóc đâu xay đủ một đời
Thắt lưng buộc chặt lại rồi…cởi ra!”

Vâng cái khát khao cứ dằng xé em thế này em không thể đi tu dù chỉ là tu tại gia đi chăng nữa vì biết đâu em không chịu đựng nổi rồi ra lỡ làng chỉ để cho miệng thế chê cười nguyền rủa . Hãy thương em anh nhé cho em được hái trái mù u cho yên phận một đời. Mẹ chồng dù đã dặn em không biết bao nhiêu lần rằng nếu không chịu đựng được con cứ đổ thóc vào xay. Nhưng anh ơi thóc đâu cho em đủ xay trong cả cuộc đời vì hệ cứ đêm về mưa rơi là em lại khát khao, khao khát. Đã bao lần em buộc rồi cởi ra cái thắt lưng đã cũ sờn rồi anh!

“Cà còn nụ
Mướp đương hoa
Ong còn say mật
Chim ca say trời…”

Tấm thân căng đầy nhựa sống như cây cà đang nụ, cây mướp đang hoa, như con ong đang say mật và như con chim ca đang say trời. Lẽ nào phải hy sinh tất cả hả anh? Tình yêu và ân ái là khát vọng và bản năng của con người. Nhiều khi em cứ tự vấn mình giá như không phải là anh mà là em rời xa cõi tục liệu rằng anh có đi bước nữa hay ở lại nuôi con? Dù biết rằng cảnh dì ghẻ con chồng muôn vàn cay đắng tủi nhục thì em vẫn không có quyền ràng buộc anh. Hãy tha thứ cho em anh nhé.
Anh ơi! Mưa lại rơi và bong bóng lạ phập phồng và bầu ngực căng tròn của em lại phập phồng. Đừng buồn anh nhé hãy tha thứ cho em để em đi thêm bước nữa dù chưa biết vuông tròn dở hay thì em vẫn cứ liều mình cứ dấn thân thêm một lần này nữa:

“Đừng buồn anh nhé mưa rơi
Bao bong bóng vỡ… Không lời trong mưa.”

Bài thơ khép lại rồi mà tôi như nhìn thấy một người goá phụ đang đứng dưới mưa tầm tạ cứ chắp tay cầu xin trong vô vọng vì thực ra cõi người này liệu còn dành tình yêu hạnh phúc cho những người goá phụ của nhà thơ Đỗ Quyết ???./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *