logo

LỜI TẠ LỖI

(Cho một người lính đảo)
Đêm thơ trên đảo, năm ấy
giờ không nhớ nổi một gương mặt một cái tên
chỉ nhớ những miệng cười ánh sao
nhớ ánh mắt lửa
nhớ những bàn tay ngẩn ngơ

Người lính trẻ đi theo tôi suốt buổi chiều
“Em gội đầu cho chị”
“Hai năm em chưa vào bờ”

Hơi thở mặn và gấp…
Và tôi đã hoảng hốt
Tôi vô ơn, vô tình;

Đầu đêm thì gọi chị
giữa đêm lại thành em
Người hát, biển cũng hát
những tán bàng ngả nghiêng

Bao năm tôi trách mình
nhà thơ mà không biết
cơn khát có màu xanh

Vẫn không sao nhớ nổi
gương mặt và tên anh
Ước gì tôi gặp lại
xin đền mái tóc mềm

Vinh 2012

Nguyễn Thị Phước

LỜI BÌNH

Bây giờ mới tạ lỗi dù một ngàn lần, một vạn lần đi chăng nữa cũng để mà chi, kể cả mái tóc mềm nữa cũng để mà chi. Biết người lính đảo năm xưa ấy giờ đây đi đâu về đâu? Hạnh phúc hay khổ đau, sung sướng hay đói nghèo ở đâu trong cõi người mênh mông sâu thẳm này. 1600* trên 90 triệu con người Việt Nam? Một xác suất nhỏ bé mong manh biết chừng nào. Liệu người lính đảo ấy có cơ may nào đọc lời tạ lỗi ấy để tha thứ cho thi nhân. Vì sao một người đa cảm, tinh tế lại luôn khát khao, khao khát đến cháy bỏng về tình yêu mà lại thờ ơ vô cảm như thế. Tại sao lại không hiểu được lời cầu xin ấy “Em gội đầu cho chị” và tiếng gọi “em” không hề có ý nghĩa phàm tục mà vô cùng thánh thiện. Chỉ một từ “em” đơn giản vậy mà đã hai năm rồi, hai năm là 730 ngày, cứ thế nhân lên đã biết bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút, bao nhiêu giây, bao nhiêu khoảnh khắc người lính đảo ấy khao khát được gọi “em” một lần. Và cũng chừng ấy thời gian người lính đảo muốn có được cảm nhận, vâng chỉ là cảm nhận thôi về sự mát rượi dịu êm làn da mái tóc người đàn bà. Vô cảm hay thờ ơ, có lẽ cả hai. Giờ ân hận thì đã quá muộn. Nhưng người đọc sẽ cảm thông và trân trọng chị bởi chị vẫn còn kịp nhận ra cái vô cảm đó của mình để mà gửi lời tạ lỗi. Trong cuộc sống xô bồ hiện đại trước sự vô cảm của con người lời tạ lỗi ấy vẫn mang một ý nghĩa nhân văn cao cả. Nguyễn Thị Phước là nhà thơ dũng cảm, dám phơi trải và dám chấp nhận. Không hiểu sau khi gửi lời tạ lỗi Nguyễn Thị Phươc có nghĩ đến điều đó, còn tôi sau khi đọc bài thơ tôi lại nghĩ biết đâu người lính đảo năm xưa ấy có thể đã hy sinh vì một nhiệm vụ nơi hải đảo tiền tiêu đầy sóng gió hiểm nguy. Nếu vậy… tôi không thể nào viết được nữa…

* 1600 là số lượng bản in tập thơ NỐI ĐÊM của Nguyễn Thị Phước

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *