logo

MATSCOVA MÙA ĐÔNG CHÍN MƯƠI

Rồi tất cả sẽ qua thôi, em ạ
Mọi sự kiện cũng sẽ qua, như mốt váy ngắn dài
Những trí tuệ thông minh rồi sẽ thành lẩn thẩn
Có vẻ đẹp nào không héo úa, tàn phai ?
Thời gian vẫn đi lạnh lùng, khắc nghiệt
Có kiệt tác hôm nay, mai đã bẽ bàng rồi
Bao thần tượng ta tôn thờ cung kính
Mưa nắng bào mòn còn trơ lõi đất thôi
ở nơi nào kia, chiến tranh đang gầm rú
Những quốc gia nào đang thay ruột đổi ngôi
Trái đất mỏng manh và đáng thương biết mấy
Trước những mưu mô toan tính của con người
Trong thế giới đổi thay và tráo trở Anh yêu em.
Ta nào thiết gì đâu
Thôi đừng bận tâm về những gì sẽ tới
Chỉ biết lúc này ta đang ở bên nhau
Ta dạt vào đâu đây, niềm đắm say ngây ngất
Tuyết trắng muốt đầu mùa.
Những đỉnh tháp uy nghiêm
Hãy im lặng cho làn môi run rẩy
Nói những điều huyền bí của thiên nhiên
Tất cả sẽ qua đi.
Chỉ tình yêu còn lại
Tình yêu giữ cho ta mãi mãi là
Người Nếu thế giới này không còn tình yêu nữa
Thì biết đâu trái đất đã tan rồi…

Trần Đăng Khoa

LỜI BÌNH

Là người viết phê bình nghiệp dư nên khi nâng bút định bình luận bài thơ tôi thật sự bị run tay. Bài thơ quyết liệt quá, lớn quá. Tâm thế của bài thơ là tâm thế của một vĩ nhân – Xin đừng cho tôi coi nhà thơ Trần Đăng Khoa là một vĩ nhân. Nhưng nếu không có tầm nhìn của một vĩ nhân không thể có sự so sánh đánh giá quyết liệt, minh triết về những biến động lớn lao của thế giới và nhân loại như thế .Các nhà thơ thường xuất hiện những khoảnh khắc vụt hiện, lóe sáng của vĩ nhân, của thiên tài. Trong khoảnh khắc ấy họ đã sáng tạo ra những tác phẩm có thể vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt của thời gian.

Theo tôi “Matscova mùa đông chín mươi” là một bài thơ được sáng tạo ra như thế

Từ xưa đến nay ai đã có cái nhìn quyết liệt trước mọi biến động lớn lao của thế giới và nhân loại như nhà thơ Trần Đăng Khoa. Có ai đã đưa ra một sự so sánh như thế này chưa

“Rồi tất cả sẽ qua thôi, em ạ
Mọi sự kiện qua đi, như mốt váy ngắn dài
Mọi trí tuệ thông minh rồi sẽ thành lẩn thẩn
Có vẻ đẹp nào mà không héo úa tàn phai”

Những biến động dữ dỗi trong lịch sử hiện đại của thế giới đã chứng minh cho cái nhìn đó của nhà thơ. Chỉ trong một khoảnh khắc (tất nhiên tôi so sánh với cái trục vô cùng, vô tận của lịch sử, của thời gian)cả phe Xã Hội Chủ Nghĩa đã sụp đổ hoàn toàn mà kẻ thù của nó không tốn một viên đạn nào. Chiến tranh lạnh, rồi chiến tranh nóng. Chiến tranh Việt Nam,chiến tranh I-rắc. Những lật đổ, đảo chính, nội chiến diện ra khắp thế giới. Chế độ này thay thế chế độ kia, chỉ có bất công tàn bão là tồn tại. Định tiêu diệt cái ác thì tội ác lại man rỡ hơn vì đó là ý tưởng của một cá nhân của một sự áp đặt bất công. Tiêu diệt hàng triệu người dân vô tội ở I rắc để IS mọc lên. Tất cả sự đổi thay đến chóng mặt.Cũng như em thôi hôm nay em mặc váy ngắn, ngày mai em mặc váy dài chẳng ai ngăn cấm được em. Cũng như thế giới này chẳng ai ngăn cấm được ai mà chỉ gây thêm tội ác cho đồng loại

“Những trí tuệ thông minh rồi sẻ thành lẩn thẩn”

Mọi phát minh khoa học hôm nay ngày mai rồi lạc hậu. Nhớ ngày nào Liên Xô giúp ta máy tính Min sco phải bố trí trong ba tòa nhà ba tầng mà bây giờ chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay.

“Có kiệt tác hôm nay mai đã bẽ bàng rồi”

Để minh chứng tôi xin dẫn dụ. Có một thời ta đã coi câu thơ của nhà thơ Tố Hữu dưới đây là minh chứng hào hùng về tình hữu nghị Việt Trung khi ông đi vòng quanh thế giới về đến Trung Hoa ông reo lên:

“Bên kia biên giới là nhà
Bên ni biên giới cũng là anh em”

Câu thơ hình như viết chưa ráo mực thì người anh em ấy đã xua hàng triệu quân như bầy dã thú định nuốt chửng người anh em láng giềng. Hoặc những ca từ: ” Núi liền núi sông liền sông, chung một biển Đông mối tình vĩ đại ” Chính vì thế mà bây giờ bọn chúng đã coi biển Đông là ao nhà của chúng. Những câu thơ lời hát được coi là bất hủ thì giờ đây đã trở thành lẩn thẩn nhất trong những gì thuộc về sự lẩn thẩn bẽ bàng nhất trong những gì thuộc về sự bẽ bàng.Những dự đoán của nhà thơ Trần Đăng Khoa thật chính xác Tất cả mọi kiệt tác, mọi vẻ đẹp rồi cũng sẽ tàn phai, héo úa. Anh và em rồi cũng già đi vì “Đời người mấy chốc mà thành cỏ hoa “chính nhà thơ đã viết như thế
Cái cũ lụi tàn cái mới sinh ra đó không chỉ là quy luật vĩnh hằng của tạo hóa mà còn bị chi phối bởi những tham vọng điên cuồng của con người

“Trái đất này mỏng manh và đáng thương biết mấy
Trước những mưu mô toan tính của con người”

Trước những biến động dữ dỗi ấy, anh và em có thể làm được điều gì Xin đừng nghĩ đây là sự yếm thế mà là những điều bất khả kháng. Và

“Trong thế giới đổi thay và tráo trở”

Nhà thơ chỉ còn biết an ủi người yêu và cũng chính là để tự an ủi mình

“Anh yêu em,ta nào thiết gì đâu
Thôi đừng bận tâm về những gì sẽ tới
Chỉ biết lúc này ta đang ở bên nhau”

Vâng có lẽ ở hai người đang yêu họ chỉ cần có thế.Chỉ cần tình yêu vì chỉ có tình yêu

“Tình yêu giữ cho ta mãi mãi là người”

Cũng chính tình yêu giúp cho nhân loại, cho trái đất này tồn tại. Nhà thơ Trần Đăng Khoa lại khẳng định

“NẾU THẾ GIỚI KHÔNG CÒN TÌNH YÊU NỮA
THÌ BIẾT ĐÂU TRÁI ĐẤT ĐÃ TAN RỒI”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *