logo

MIỀN CỔ TÍCH

Cầu tre gầy như một nhánh chà rào
Đưa anh và em trở về miền cổ tích
Dòng sông Sứ nước xanh-con mắt biếc
Khiến mây trời bịn rin chẳng thể trôi.

Đôi bờ xanh cỏ mọc bời bời.
Nhành hoa dại dấp dim khe khẽ hát
Chòm lục bình trôi miên man trong chiều bát ngát
Gọi đàn cá mương tung tẩy đớp lau chau

Gót chân trần nâng một thoáng áo nâu.
Vành nón lá chao nghiêng thỏ thẻ
Làn gió mồ côi đâu đây vương rất nhẹ
Nắng mơ màng hắt ngược dưới sông lên

Con thuyền say đang ngủ giấc êm đềm
Đầu gối lên bóng si già mấy trăm năm tuổi
Ngôi nhà cổ rêu phong thâm mái ngói
Đàn sẻ thung thăng ríu rít gọi bầy

Bóng nội ta tóc trắng bay mây
Chòm râu tuyết chiếc gậy mòn tay nắm
Vòm lá cổ thụ xanh rì rầm lời năm tháng
Chùm rễ già buông buông nước vu vơ

Hồn ta trôi về thuở ấu thơ
Ta tắm trong mơ, với sông, với trăng, với tán cây già
Với bến đá nơi bà vo gạo
Với con thuyền xưa, cha về đầm mồ hôi lưng áo
Mẹ đón cha, nỗi vui buồn-ngập ngừng dấu lệ vào khăn

Thiên hạ kháo nhau
Nơi đây sông nước hữu tình
Con gái bến sông duyên mặn mòi đáo để
Chắc cũng như người ta-anh nghĩ thế
Để suốt một đời mê đắm một miền xưa!

Phạm Tâm Dung

LỜI BÌNH

Bài thơ đã lại chạm vào trái tim tôi cho lòng tôi nhỏ lệ. Ôi thương lắm một miền quê, thương lắm một dòng sông sớm tối đi về. Thương cha ngược nguồn mồ hôi ướt đầm lưng áo. Thương mẹ mỗi bận đón cha về dấu lệ vào khăn. Nhớ nội ta tóc trắng như mây. Nhớ bà vo gạo mỗi sáng mai lên mỗi buổi hoàng hôn về nơi cầu đá bên sông. Nhớ tất cả miền quê yêu dấu đượm buồn. Sông đẩy tôi đi, sông đón tôi về. Trong đau khổ tôi đậm đầy nước mắt. Sống ly quê tôi nặng một câu thề. Trên bến nước bóng hình ai run rẩy…
Đó là cảm xúc ban đầu khi tôi đọc MIỀN CỔ TÍCH của Phạm Tâm Dung.Tôi đã thực sự hóa thân và cảm thấy mình đang cùng sáng tạo với Phạm Tâm Dung.
Bài thơ là một bức tranh tả thực với hai gam màu nóng lạnh vừa đối nghịch vừa hòa quyện giao thoa trong nhau được tạo tác bằng thứ ngôn ngữ dạt dào cảm xúc có sức lan tỏa đến tận cùng. Có nỗi buồn lam lũ của quá khứ. Nhưng vẫn còn lại một góc quê, một đoạn sông, một gốc si già buông rễ phủ kín một con thuyền thơ mà cơn lốc xoáy của kinh tế thị trường chưa đụng chạm được vào đây. Tất cả thi ảnh ở đây đã quá hoàn hảo và giữ được vẻ xa xăm của một miền cổ tích. Tôi nghĩ mọi bình luận của tôi là thừa thãi nếu không muốn nói là vô duyên. Tôi chỉ muốn ngược dòng thời gian hay nói khác đi là lần về nguồn cội nơi xuất xứ để tâm hồn Phạm Tâm Dung thực sự thăng hoa mà sáng tạo ra bài thơ có vẻ đẹp ký ảo: MIỀN CỔ TÍCH.
Quê hương của Phạm Tâm Dung như chị đã viết trong một bài thơ có nhiều yếu tố tự bạch:

QUÊ HƯƠNG

Ngày ta xa quê
Ta như kẻ trốn chạy
Ta trốn chạy cái nghèo khó bần hàn
Ta trốn chạy cái thấp hèn lam lũ
Con đò xưa, đưa ta qua dần sang sông
Nhìn lại cha
Đứng ngóng theo cha
Mờ xa
Như tàu lá

Dòng đời mãi cuốn ta đi
Cái dốt, cái nghèo, cái hèn của kẻ xa quê
Lăn ngụp cùng ta mấy mươi năm trả giá
Chỉ một chốn đi – về, chở che tha thứ
Bóng chiếc mỏi mòn như tàu lá rũ của cha
Ôi quê hương máu thịt mặn mà.

Đó là quá khứ là tuổi thơ. Nhưng Phạm Tâm Dung đã có được may mắn trong đời. Chị đã biết vịn vào thi ca để an tĩnh cõi lòng và cũng nhờ thi ca chị đã có được rất nhiều tri âm tri kỷ. Mà như cụ Bùi Kỷ đã từng sẻ chia “Khối tình lăn lóc cố câm. Cõi người được một tri âm đã nhiều”. Nhưng Phạm Tâm Dung có nhiều hơn một tri âm và trong đó có một ông già đã chán ăn cơm kẻ chơ, uống nước phù hoa nơi kinh thành tráng lệ. Ông trở về bến sông xưa cũ của con sông Sứ đóng một con thuyền sống cuộc đời không hẳn là ẩn dật mà các bạn ông thường gọi ông là người sống rong. Lấy thi ca làm cứu cánh cho quãng thời gian ngắn ngủi còn lại trên cõi thế. Đã biết bao thi nhân mặc khách ghé lại con thuyền thơ trong đó có Phạm Tâm Dung. Chính ở nơi này chị đã thực sự được sống cho mình, sống trong miền cổ tích. Đó chính là cội nguồn cho mọi sáng tạo thi ca của chị và MIỀN CỔ TÍCH đã ra đời như thế./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *