logo

MIỀN KỶ NIỆM

Em trở về miền xưa ấy chiều qua
Mưa giữa ngâu sầm sập như trời vỡ
Mỗi bước chân một vạt lòng sạt lở
Vách núi mòn mà em chẳng mòn đau!

Thảy không gian cảnh vật cũng nhuốm sầu
Cây cầu nhỏ cõng bao mùa hò hẹn
Nay trống vắng khắc khoải miền tâm tưởng
Đâu rồi ai đợi ai cuối chiều nghiêng.

Dĩ vãng ùa như cơn lũ trào dâng
Sôi cuồn cuộn đục ngầu con mắt nhớ
Sóng ngực dội nghẹn phập phồng nhịp thở
Bờ suối này, xưa những buổi chiều phai…

Tiếng cuốc kêu thảng thốt vẫn đổ hoài
Cứ thổn thức giội từng hồi nhắc nhở
Cứa lòng em mảnh vụn quầng trăng vỡ
Miền xưa ơi xanh mãi những chiều xanh…

Hạ Long : 24 . 10 .2017

Hoa Dẻ

LỜI BÌNH

Mỗi con người đều có một mìền kỷ niệm. Nhưng miền kỷ niệm sâu sắc nhất đó chính là miền kỷ nhiệm của tuổi đầu đời, tuổi của học trò mộng mơ tuy không phải ở đâu cũng có cái gọi là học trò áo trắng. Ở đó là dòng sông là con đò, cây cầu là bến đợi nơi chứng kiến những kỷ niệm của mối tình đầu. Nhìn chung lại đó là tất cả những gì của quê hương yêu dấu đượm buồn.
Miền kỷ niệm của Hoa Dẻ cũng không có gì khác với tất cả những miền quê trên mảnh đất này. Nhưng chính do tài hoa tổ chức ngôn ngữ biết lựa chọn những thi ảnh đắt giá, điển hình và sâu sắc. Trên hết thảy bài thơ là cảm xúc chân thành nhất của con tim đã và đang sống với một miền kỷ niệm thân yêu nhất. Bài thơ đã làm cho tôi thực sự xúc động.
Trở về miền kỷ niệm giữa mùa Ngâu chính là mùa sum họp của lứa đôi Ngưu Lang- Chức Nữ. Họ vui mừng hay khổ đau mà nước mắt của họ đã:

“Em trở về miền xưa ấy chiều qua
Mưa giữa ngâu sầm sập như trời vỡ
Mỗi bước chân một vạt lòng sạt lở
Vách núi mòn mà em chẳng mòn đau”

Câu mở đầu có cái gì có vừa mong manh hư ảo. Vâng chỉ là miền xưa ấy vào một buổi chiều giữa mùa Ngâu. Nhưng sao chiều ấy cơn mưa ngâu lại sầm sập cả đất trời như bung vỡ. Phải chăng vợ chồng Ngâu đã cảm thông và chia sẻ cùng em vì ở cái miền xưa ấy không còn bóng hình anh. Hình tượng dữ dỗi cứ được đẩy dần lên . Mỗi bước em đi giữa mưa gió là một bước lòng em sạt lở. Thế nhưng nỗi đau trong em chẳng thể nào mòn đi dù rằng vững bền như núi mà núi kia vách đá cũng phải vẹt mòn. Thế mới biết nỗi đau không anh trong em vững bền đến như thế nào hả anh?

“Thảy không gian cảnh vật cũng nhuốm sầu
Cây cầu nhỏ cõng bao mùa hò hẹn
Nay trống vắng khắc khoải miền tâm tưởng
Đâu rồi ai đợi ai cuối chiều nghiêng .”

Không anh cả không gian này cũng nhuốm nỗi sầu muộn tang thương . Câu thơ tiếp làm tôi phải bàng hoàng trước sức tưởng tượng đã đạt đến tầm vô biên của vũ trụ như Nhà thơ Thái Thăng Long đã từng khẳng định trong lời tựa tập thơ ĐỒNG HÀNH THẾ KỶ của ông. “Trí tưởng tượng của nhà thơ giống như sự vô biên của vũ trụ”. Hình tượng cây cầu cõng những mùa hò hẹn làm tôi cứ đắn đo mãi. Có phải là những mùa hò hẹn ấy niềm yêu thương của lứa đôi đã trĩu nặng câu cầu. Hay ngược lại nỗi chờ trông đau khổ đã trĩu nặng cây cầu. Hiểu thế nào tôi vẫn thấy thi ảnh đó thật tài hoa đắt giá. Rồi hai câu thơ đầy tiếc nuối như rơi, rơi mãi trong chiều mưa Ngâu sùi sụt. Chỉ mình em trên cây cầu hò hẹn ấy vì thế nó làm chênh chao nghiêng đổ cả một buổi chiều mưa …

“Dĩ vãng ùa như cơn lũ trào dâng
Sôi cuồn cuộn đục ngầu con mắt nhớ
Sóng ngực dội nghẹn phập phồng nhịp thở
Bờ suối này , xưa những buổi chiều phai …”

Cứ thế dĩ vãng ùa ập tràn về trong em như thác lũ và đôi mắt của em ngày xưa thăm thẳm giờ đây đã bao lần em khóc khi trở lại miền kỉ niệm thân yêu mắt em đã đục ngầu như màu nước lũ chiều nay. Tim em như co bóp như có những đợt sóng cuộn trào. Không có anh, không ai cả có thể làm cho em dịu nhẹ cơn đau và có lẽ cả cảm giác phập phồng chờ đợi của những tháng năm xưa cũ cũng đang ào ạt tràn về. Con suối ngày xưa nơi chúng mình đã ngồi bên nhau trong những lần hò hẹn giờ sao nó cũng nhuốm vẻ của sự tàn phai ???

“Tiếng cuốc kêu thảng thốt vẫn đổ hoài
Cứ thổn thức giội từng hồi nhắc nhở
Cứa lòng em mảnh vụn quầng trăng vỡ
Miền xưa ơi xanh mãi những chiều xanh…”

Tiếng con chim cuốc gọi bạn tình sao cứ đổ hoài không dứt? Phải chăng đã có một cuộc chia ly dang dở của đôi chim. Tiếng cuốc khắc khoải cứ cứa vào tim em đến rớm máu. Vầng trăng của thề nguyện buổi ban đầu giờ đã vụn vỡ trong em như những mảnh sành cứa nát lòng em.
Ôi cái miền kỷ niệm ấy cứ mỗi lần tìm về mà nỗi nhớ thương đau khổ ấy nó không úa tàn đi mà nó cứ xanh mãi, xanh mãi như những buổi chiều xanh của tuổi đầu đời :

“MIỀN XƯA ƠI XANH MÃI NHỮNG CHIỀU XANH”

Xin lỗi tác giả tôi đã lãm dụng đổi chữ chiều phai thành CHIỀU XANH vừa tránh trùng lặp với câu trên vừa đúng nghĩa hơn. Đã có một câu thơ của Nhà thơ Nguyễn Hoa:“ Em là muối ướp nỗi đau tươi mãi” Và những buổi chiều kỷ niệm màu xanh cứ xanh mãi trong em. Dù đã được tác giả đồng ý nhưng tôi nghĩ đã có nhiều bạn đọc bài thơ này nên tôi vẫn bảo lưu ý kiến của mình cho thật công tâm với tác giả./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *