logo

MÙA CẢI NGỒNG

Cải đã lên ngồng anh biền biệt nơi đâu
Lòng đất mẹ yêu thương giữa đại ngàn hùng vĩ
Theo khói hương về cùng em nghe sông quê thủ thỉ
Rằng bến hẹn hò đang mê mải mùa yêu

Nhớ không anh chiều ấy gió ngằn ngặt liêu xiêu
Em cười tiễn anh mà lệ dâng ngân ngấn
Chiếc khăn tay gói nhánh cải ngồng theo anh ra trận
Nhánh còn lại trên cây em ươm hạt mùa sau

Mùa lại mùa vẫn vàng rực xôn xao
Hạt giống ngày nào giờ rung rinh vạt dài bến cũ
Anh quên hẹn rồi sao mà thiên thu say ngủ
Mặc em quắt quay tê tái giữa đông tràn

Về với em đi anh mở bình rượu hợp tan
Cạn chén giao bôi nhớ thương vời vợi
Chén ân ái mặn nồng chén chờ chén đợi
Chén lỗi hẹn thề chén duyên nợ tuột trôi

Cạn chén cùng nhau lần này nữa anh ơi
Ngày mai đây dòng đời xô em về bến lạ
Giấu đắng đót buồn thương đau buốt giá
Em nhắm mắt theo người nhánh ngồng cải trong tim !
Hà Nội, mùa hoa cải 2016

Trần Thị Thanh Xuân

h2>

Cứ mỗi tháng Bảy về trên facebook và trong cuộc đời có biết bao nhiêu nhà thơ viết về tháng Bảy. Trước hết họ là những nhà thơ đã qua khói lửa chiến tranh. Rồi đến những nhà thơ luôn hướng về cội nguồn để tri ân và cũng rất nhiều nhà thơ nữ trẻ đã hóa thân vào nỗi đau chiến tranh để khai thác đề tài ngày Thương binh liệt sỹ.
MÙA CẢI NGỒNG của Trần Thị Thanh Xuân là một trong muôn ngàn bài thơ như thế.Lấy tứ thơ về mùa hoa cải đã trổ ngồng vàng rực những triền sông bãi bờ của quê hương xứ sở, tôi nghĩ Trần Thị Thanh Xuân luôn đau đáu về câu ca dao nhiều chua cay xót đắng của những thân phận đàn bà từ ngàn xưa cũ“Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu đời đắng cay”.

“Cải đã lên ngồng anh biền biệt nơi đâu
Lòng đất mẹ yêu thương giữa đại ngàn hùng vĩ
Theo khói hương về cùng em nghe sông quê thủ thỉ
Rằng bến hẹn hò đang mê mải mùa yêu”

Cứ mỗi mùa hoa cải trổ ngồng người chinh phụ lại nhớ đến anh và cứ cất lên tiếng gọi thảm khắc như tiếng chim từ quy gọi bạn tình giữa đêm khuya khoắt trên những cánh rừng đại ngàn hoang lạnh. Sao anh không về? Sao anh cứ nằm mãi trong lòng đất mẹ trên những cánh rừng đại ngàn hùng vĩ. Hãy về đây đi anh. Dòng sông quê mùa này đang thủ thỉ đang như nức nở về những câu chuyện và cả lời thề ước hẹn của lứa đôi. Trên bến sông xưa ấy giờ này đang mê mải hò hẹn mùa yêu, cớ sao anh đi biền biệt không về. Về với em đi anh! Anh có nghe tiếng lòng em gọi đến lực kiệt hơi tàn

“Nhớ không anh chiều ấy gió ngằn ngặt liêu xiêu
Em cười tiễn anh mà lệ dâng ngân ngấn
Chiếc khăn tay gói nhánh cải ngồng theo anh ra trận
Nhánh còn lại trên cây em ươm hạt mùa sau”

Trong khổ đau chờ đợi trong vất vả nhọc nhằn và gió bụi thời gian có thể phủ mờ đi nhiều kỷ niệm. Nhưng làm sao chúng ta có thể quên được mùa cải ngồng năm ấy em đưa tiễn anh lên đường. Gió thì ngằn ngặt thổi và dáng hình hai đứa mình liêu xiêu. Hình như anh đã ôm em rất chặt nhưng mắt em lệ dâng ngân ngấn mà em vẫn cố cười để anh có thể yên lòng ra đi dù vẫn biết ra đi là vào nơi bão lửa mưa bom em vẫn không muốn anh buồn. Nỗi đau cứ bật khóc cứ chực vỡ òa. Em không biết làm gì chỉ biết ngắt một nhánh cải ngồng gói vào chiếc khăn tay ly biệt. Nhánh cải ấy rồi sẽ héo khô nhưng vẫn theo anh đi suốt dặm dài cuộc chiến. Có thể nó vẫn còn trong hành trang của anh khi anh ngã xuống lòng đất mẹ trên những cánh rừng đại ngàn, trên cánh đồng hoang hoải, hay dưới sông sâu, trong lòng biển lớn. Còn nhánh này em dành lại cho cây để ươm mầm cho những mùa sau . Mùa nối mùa hoa cải ngồng cứ vàng rực bãi bờ nhưng sao anh đi mãi không về. Mùa hoa cải cứ chất đầy nỗi thương nhớ đợi chờ trong em. Rồi hoa cải cứ về trời còn em kiếp rau răm ở lại chịu phận đắng cay cứ quắt quay tê tái cho hết một kiếp người!

“Mùa lại mùa vẫn vàng rực xôn xao
Hạt giống ngày nào giờ rung rinh vạt dài bến cũ
Anh quên hẹn rồi sao mà thiên thu say ngủ
Mặc em quắt quay tê tái giữa đông tràn”

Vẫn biết anh không về nhưng người chinh phụ cứ gọi mãi, gọi mãi hãy về với em dù chỉ một lần để cùng nhau uống lại ly rượu hợp cẩn và cả chén rượu ly bôi. Một cuộc rượu chỉ còn trong khát vọng bi thương. Tất cả, tất cả đã trôi vào cõi vô cùng chỉ còn lại mình em sống cuộc đời vò võ …

“Về với em đi anh mở bình rượu hợp tan
Cạn chén giao bôi nhớ thương vời vợi
Chén ân ái mặn nồng chén chờ chén đợi
Chén lỗi hẹn thề chén duyên nợ tuột trôi”

Tôi cứ ngỡ rằng người chinh phụ đã hoàn toàn vô thức. Nhưng không ! đây chỉ là một sự tự thú vì chị đã hiểu được anh sẽ không về và muốn được uống với linh hồn anh chén rượu để mong anh tha thứ cho em. Em không thể hóa đá đợi anh và lại càng không thể trở thành những hòn vọng phu không hóa đá được trong đời. Khát vọng được làm vợ, được làm mẹ cứ cháy bùng trong em. Xin anh hãy hiểu. Em không có tội tình gì, em không thể là người phụ bạc. Mà :

“EM NHẮM MẮT THEO NGƯỜI NHÁNH NGỒNG CẢI TRONG TIM”

Thử hỏi có nỗi đau nào hơn như thế. Đi lấy chồng mà chỉ là nhắm mắt thôi sao? và em vẫn dấu nhành cải ngồng trong con tim của em để minh chứng rằng em yêu anh mãi mãi, em yêu anh trọn đời. Tất cả đó là hệ lũy của cuộc chiến tàn khốc. Đọc khổ thơ kết tôi thấy Trần Thị Thanh Xuân đã viết nó bằng dòng nước mắt đã hòa máu của con tim nhân ái. Nhà thơ đã biết cảm thông và thấu hiểu với bao người chinh phụ cả phía bên này lẫn phía bên kia. Ta tin chắc một điều là những người đã ngã xuống sẽ rộng lượng bao dung và phù hộ cho những lứa đôi dù muộn mằn chắp vá được hạnh phúc. Vâng không thể nào khác!

“Cạn chén cùng nhau lần này nữa anh ơi
Ngày mai đây dòng đời xô em về bến lạ
Giấu đắng đót buồn thương đau buốt giá
Em nhắm mắt theo người nhánh ngồng cải trong tim !”

Cảm ơn nhà thơ Trần Thị Thanh Xuân đã tạo dựng cho tôi có được cảm xúc để viết về thơ chị để tôi có được một nén tâm nhang tưởng niệm khi một tháng Bảy nữa lại về ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *