logo

MÙA CƯỚI

Không ai nhắc ta mùa cưới
Chỉ do cái nắng tơ vàng
Tại màu mây xanh rời rợi
Chạm vào mắt nhớ mênh mang.

Không ai nhắc ta mùa cưới
Ngày thường bướm vẫn bay đôi
Tại cúc, mai vàng quá đỗi
Hương xuân ngây ngất thung đồi.

Không ai nhắc ta mùa cưới
Chỉ đôi chim chích vô tình
Tíu tít lời ân tiếng ái
Nhả từng nốt nhạc lung linh.

Em như nàng tiên cổ tích
Lạc sang cõi khác quên về
Còn ai nhắc ta mùa cưới
Xe tơ kết tóc hẹn thề?

Kìa em, lá cầu hôn lá
Huy hoàng hoa chạm ngõ hoa
Ngay cả con ong cái kiến
Cũng mơ cầm sắt giao hòa.

Còn ai nhắc ta ngày cưới
Chỉ trái tim giục giã mình
Dù ở phương nào em hỡi
Mau về thắp lửa ba sinh!

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Bài thơ vừa tâm trạng vừa ám ảnh thông điệp về
mùa cưới được hiện hữu qua thế giới khách quan. Tất cả
đều đẹp nhưng là vẻ đẹp của sự chạnh lòng:

“Không ai nhắc ta mùa cưới”

Có phải cõi người này đã quên lãng Nguyễn Ngọc
Hưng??? Không phải mà cũng phải. Đây là một sự “quên
lãng” có chủ ý và đẫm tính nhân văn cao cả. Tất cả mọi
người sống xung quanh Nguyễn Ngọc Hưng, có điều kiện
giao tiếp với nhà thơ đều không muốn làm anh chạnh lòng.
Nhưng vẫn có điều gì đó, vì mọi người chỉ nhìn được cái
vỏ bên ngoài mà không thể nhìn được vào cõi thẳm sâu
của con tim, của tâm hồn anh luôn cháy bùng ngọn lửa
khát vọng được yêu được tự tình ân ái. Tâm hồn anh thì
không có một điều gì dập tắt được. Chính vì thế dù
“Chẳng ai nhắc ta mùa cưới” thì những tín hiệu từ vạn
vật của tạo hóa lại cứ không một giây ngừng nghỉ để nhắc
anh nghĩ về, nhớ đến mùa của yêu thương và ân ái. Chính
vì Nguyễn Ngọc Hưng luôn cháy bỏng khát vọng luôn yêu
thương cuộc đời. Vì vậy trong tận cùng cô đơn anh vẫn
nhìn thấy thế giới khách quan luôn tốt đẹp, luôn hòa quyện
giao thoa để yêu thương và dâng hiến.
Cứ mỗi lần lời tự vấn “Không ai nhắc ta mùa cưới”
lại xuất hiện một thông điệp từ thế giới khách quan:

“Chỉ do sợi nắng tơ vàng”

Đó là thông điệp đầu tiên của đất trời báo cho nhà
thơ mùa cưới – mùa của tình yêu, hạnh phúc và giao hòa
ân ái… Cứ thế thông điệp nối tiếp xuất hiện vừa như nhắc
nhở vừa như cố tình gieo vào tâm hồn nhà thơ những khát
vọng. Một màu mây xanh cũng chạm được vào anh, vào
mắt anh nỗi nhớ về dĩ vãng một thời sinh viên sôi nổi đã
yêu và được yêu. Dù không muốn nhưng lời tự vấn cứ
bám riết nhà thơ:

“Không ai nhắc ta mùa cưới
Ngày thường bướm vẫn bay đôi”

Loài bướm chỉ bay đôi trong mùa ân ái sinh sôi của
chúng. Nhưng vì mùa cưới của con người rộn ràng quyến
rũ quá và bỗng dưng gieo vào chúng một nỗi khát thèm
được ân ái. Loài bướm còn thế huống chi con người. Dù
“Không ai nhắc ta mùa cưới” nhưng màu vàng rực rỡ của
mai, của cúc lại gửi đến một thông điệp nữa về mùa cưới.
Cứ thế và bây giờ thông điệp lại nâng lên một tầm cao
hơn, cụ thể hơn:

“Chỉ đôi chim chích vô tình
Tíu tít lời ân tiếng ái
Nhả từng nốt nhạc lung linh”

Đối với chúng ta, loài chim, loài bướm chỉ là vật vô
tri, vô giác. Nhưng với Nguyễn Ngọc Hưng thì không như
thế, anh đã thấu hiểu đến cả khát vọng được ân ái, được
yêu thương của chúng. Vẫn nguyên vẹn một con tim cháy
bỏng yêu đương, được đòi ân ái.
Rồi quá khứ lại ùa về một cách mãnh liệt – quá khứ
đó là “em”. Nhưng em bây giờ không còn là em của nghìn
thu cũ mà em bây giờ:

“Em như nàng tiên cổ tích
Lạc sang cõi khác quên về”

Em là người duy nhất nhắc cho anh biết mùa cưới đã
về mà bây giờ chỗ bấu víu cuối cùng, hy vọng cuối cùng
cũng đã tuột khỏi cuộc đời anh. Em có biết không:

“Kìa em lá cầu hôn lá
Huy hoàng hoa chạm ngõ hoa
Ngay cả con ong cái kiến
Cũng mơ cầm sắt giao hòa”

Đến như những chiếc lá kia còn biết cầu hôn nhau,
loài hoa kia còn biết tổ chức lễ ăn hỏi, chạm ngõ một cách
huy hoàng và con ong cái kiến còn biết giao hòa để thương
yêu cho trọn kiếp phù sinh. Mà sao em lại vô tình đến vậy,
mải mê kiếm tìm hạnh phúc trong miền cổ tích để lạc lối
quên về. Rồi duy nhất còn lại:

“Còn ai nhắc ta ngày cưới
Chỉ trái tim giục giã mình”

Chỉ trái tim mình giục giã trái tim mình rằng mùa
cưới đã đến. Không còn cách nào khác, Nguyễn Ngọc
Hưng đã cất lên lời cầu xin mà đọc nó ta thấy nghẹn lòng:

“Dù ở phương nào em hỡi
Hãy về thắp lửa ba sinh”

Em không thể vô tình và cả chúng ta nữa cũng
không thể vô tình trước lời cầu xin bi thương đó. Hãy đốt
lên trong anh ngọn lửa tình yêu cuộc sống. Thắp lên trong
anh hy vọng và tin yêu cuộc đời. Để mà sống, để mà tồn
tại rồi dâng hiến cuộc đời, con tim cho thế giới thi ca.
Theo tôi, bài thơ không đơn thuần viết về sự mặc
cảm thân phận, mà chính qua đó Nguyễn Ngọc Hưng đã
cho ta thấu hiểu cuộc đời này vẫn còn nhiều điều ta cần
suy ngẫm. Đến cỏ cây hoa lá, con ong, cái kiến, con
bướm, con chim còn biết yêu thương đùm bọc giao hòa, ân
ái với nhau, huống chi con người? Vâng, ta cũng phải biết
sống như thế để thế giới này tồn tại vẻ đẹp vĩnh hằng – đó
là lòng nhân hậu và tình yêu cuộc sống 

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *