logo

MÙA DỬNG DƯNG MÙA

Ngày mai nữa sẽ là mùa thu
Hãy để những cơn mưa hôm nay mặc tình tung tẩy nước
Cho những chiếc lá trên cây hối hả đời – xanh mượt
Rồi giũ mình tự bức cuống bay đi

Khoảng trời riêng vốn dĩ tự dung hòa
Ngày mai không dành cho những thứ của hôm qua
Hãy để sự kiêu hãnh vấn Không cần biết
ngày mai mang lại những gì
Khi sự âm trầm của không gian đã ít nhiều nghi ngại

Tiếc nhớ… đôi khi quấy rầy hiện tại
Xáo trộn cao mái tóc mềm thiếu phụ
Mái tóc lạnh sương đêm sau những lần ủ rũ
Bết chặt nỗi gầy hao Không cần biết ngày mai sẽ ra sao

Mùa hãy nhớ đến và đi cùng lặng lẽ
Đừng đánh động sự bình yên đang lắng từng gượng nhẹ
Và cơn mưa cuối cùng – xin đừng xối vào đêm.

HUỲNH GIA -12/6/2016

Huỳnh Gia

LỜI BÌNH

Chỉ chạm vào bài thơ có một lần trên facebook mà tôi đã thấy yêu bài thơ nhiều lắm vì chính ngôn ngữ hiện đại của MÙA DỬNG DƯNG MÙA đã dỗi mạnh vào cảm xúc của tôi.Tác giả Huỳnh Gia đã sáng tạo cho thơ mình một trường ngôn ngữ rất mới nhưng vẫn giữ được chất mượt mà trầm bổng du ca.Ta không thấy sự cách tân ồn ào trong thơ chị và sau đó bài thơ đã thực sự ám ảnh tôi. Mở đầu chị viết”

“Ngày mai nữa sẽ là mùa thu”

Chỉ một từ “nữa” thôi đã cho ta một cảm giác mơ hồ vì đó không phải Huỳnh Gia muốn nói đến cái nữa của ngày hôm sau và vì thế cái giao mùa ở đây có một điều gì thuộc về sự không khẳng định và mạch thơ cứ chảy theo cái từ nữa và như đi đến sự vô cùng. Cũng chính vì thế mà bài thơ có cái tên rất lạ MÙA DỬNG DƯNG MÙA sao lại có sự loại bỏ nhau cực đoan như thế???.
Qua văn bản của bài thơ ta đã cảm nhận có điều gì bất an trong tâm hồn nhà thơ. Hai câu thơ thật đẹp:

“Hãy để những cơn mưa hôm nay mặc tình tung tẩy nước
Cho những chiếc lá trên cây hối hả đời – xanh mượt”

Đang nói về sự sống sinh sôi thì Huỳnh Gia lại gieo vào đây một câu thơ viết về sự úa tàn huỷ diệt. Những chiếc lá đang kỳ hối hả đời xanh mượt mà đã:

“Rồi rũ mình tự bức cuống bay đi”
Ở đây tác giả dùng từ “bức” chứ không phải là “bứt” Vâng là sự bức tử một chiếc lá, một kiếp lá và cũng có thể hiểu đó là sự bức tử của một con người, một kiếp người. Trên đó là từ nữa cho ta hiểu sự chuyển dời liên tục của vũ trụ. Cứ thế mùa cứ dửng dưng mùa trôi đi và kiếp người cứ thế phôi pha. Mọi thứ tốt tươi xanh rờn kia cũng chỉ là ảo ảnh. Sự bất an cứ thế tăng dần:

“Khoảng trời riêng vốn dĩ tự dung hòa
Ngày mai không dành cho những thứ của hôm qua
Hãy để sự kiêu hãnh vấn Không cần biết
ngày mai mang lại những gì
Khi sự âm trầm của không gian đã ít nhiều nghi ngại”

Sự bất an và sự dửng dưng với thế giới khách quan của thi nhân ở đây đã đánh thức trong ta một cảm giác lo âu cho thi nhân và cho cả chính mình. Hình như thi nhân sống không có niềm tin và hy vọng! Cũng có thể ngày mai luôn bất định. Ta không thể biết ngày mai điều gì sẽ đến. Khi ta đã không biết thì cần chi cứ phải quan tâm. Ta cứ sống hết mình cho hiện tại:
“Tiếc nhớ… đôi khi quấy rầy hiện tại
Xáo trộn cao mái tóc mềm thiếu phụ
Mái tóc lạnh sương đêm sau những lần ủ rũ
Bết chặt nỗi gầy hao Không cần biết ngày mai sẽ ra sao”

Để hiểu thấu khổ thơ này của Huỳnh Gia là một điều không hề đơn giản. Tiếc nhớ quá nhiều sẽ làm cho cuộc sống hiện tại trở nên bất an. Nhưng sao nỗi tiếc nhớ lại có thể xáo trộn “Mái tóc mềm thiếu phụ”. Một mái tóc không hẳn là đẹp mà chất chứa trong đó bao buồn đau hao khuyết:

“Mùa hãy nhớ đến và đi cùng lặng lẽ
Đừng đánh động sự bình yên đang lắng từng gượng nhẹ
Và cơn mưa cuối cùng – xin đừng xối vào đêm .”

Cuối cùng Huỳnh Gia gửi vào cõi vô cùng những lời cầu xi. Mùa cứ lặng lẽ đến rồi đi đừng đánh động bao trái tim côi của bao nhiêu thiếu phụ có số phận nghiệt ngã trong đời . Xin đừng “Xối” những cơn mưa vào đêm vì trong đêm có biết bao nỗi cô đơn khắc khoải đợi chờ ./.
Viết trong nỗi đau – Bắc Ninh một đêm buồn

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *