logo

MÙA SINH SÔI

Làng tôi
Mùa sinh sôi đã rộ
Lộc nõn, chồi tơ
Ríu rít sợi rơm vàng xây tổ
Đôi từng đôi se sẻ tán rộn ràng

Làng tôi
Mắt thôn nữ mơ màng
Môi trai cày véo von điệu sáo
Chẳng đợi gió qua cầu thả áo
Rập rình lối ngõ
Trúc mai bay

Làng tôi
Chuếnh choáng men say
Nắng và rượu rót vào nhau ngây ngất
Ngọt và thơm
Vi vu lời ong bầu ong mật
Ô kìa cây cột điện… nở hoa
Trong rét đài rét lộc xuýt xoa
Rừng rực cháy lửa cành mai, chậu cúc
Lảnh lót sơn ca
Mái mơ lục tục
Hạnh phúc phôi thai muôn quả trứng hồng.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Mỗi nhà thơ đích thực đều rọi soi cuộc đời, rọi soi
nhân thế dưới lăng kính của riêng mình. Có nhà thơ luôn
đau đáu với nỗi niềm nhân thế, luôn trăn trở với những
được mất hơn thua trong cuộc sống. Lớp nhà thơ trẻ bây
giờ họ hình như đã ngược về với Thơ mới. Họ ít quan tâm
đến thời cuộc mà chỉ gửi gắm khát vọng tình yêu của cái
tôi. Họ vượt trỗi hơn lớp tiền bối bởi họ có quyền tự do
sáng tác, không bị ràng buộc vào khuôn mẫu đạo đức nào.
Thơ của họ dám phơi trải cảm xúc yêu đương vừa bạo liệt
vừa hiện đại. Đặc biệt họ cũng rất hiện đại về ngôn ngữ,
trường ngôn ngữ họ sử dụng rộng lớn hơn, đầy khám phá
tìm tòi. Một lớp nhà thơ khác lại dày công sàng đãi chắt
lọc trong bãi sa bồi mênh mông vô tận của cuộc đời những
vẻ đẹp trinh nguyên trầm sâu trong cõi người để dâng cho
đời nhiều bài thơ rung động một cách mãnh liệt. Nhưng tất
cả những lăng kính ấy có chung một điểm hội tụ là hướng
người đọc đến với chân – thiện – mỹ của cuộc sống.
Theo tôi nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng thuộc vào lớp
nhà thơ thứ ba. Anh biết rọi soi kiếm tìm những vẻ đẹp
trinh nguyên đang trầm ẩn phía sau, bên trong cuộc đời
còn lắm bão giông, còn nhiều đa đoan dâu bể. Bài thơ
“Mùa sinh sôi” của anh đã minh chứng cho ta điều đó.
Nhà thơ có một số phận nghiệt ngã như anh đã viết:

“Với cõi này con đã trắng tay
Trắng tay khổ, trắng tay buồn
Nhưng trắng tay không phải là lửa tắt”

Chính vì thế anh luôn khát vọng viết được:

“Những câu thơ tan băng mềm đá”

Những câu thơ có lửa để góp phần sưởi ấm cuộc đời
đang dần giá băng và vô cảm. Dù số phận nghiệt ngã
nhưng trong anh vẫn cháy sáng ngọn lửa yêu thương cuộc
đời bằng tất cả tấm lòng nhân hậu nhất. Không có một tấm
lòng nhân hậu, một ngọn lửa yêu tin cuộc đời, Nguyễn
Ngọc Hưng không thể viết được những bài thơ như “Mùa
sinh sôi”.
Thơ Nguyễn Ngọc Hưng bao giờ cũng đạt đến độ
chuẩn mực, độ thượng thừa trong sử dụng ngôn ngữ. Điều
này thể hiện rất rõ qua bài thơ “Mùa sinh sôi”.
Bài thơ chỉ viết về “Làng tôi”, nhưng tôi nghĩ đó là
tất cả những làng quê đang mùa sinh sôi của đất Việt. Đọc
bài thơ sao tôi cứ muốn cầu chúc cho tất cả các làng quê
đều tồn tại những mùa sinh sôi như làng quê của Nguyễn
Ngọc Hưng:

“Làng tôi
Mùa sinh sôi đã rộ”

Chữ “rộ” thật đắc địa nó gợi cho ta một bầu không
khí náo nức của mùa sinh sôi. Ở đây cái gì cũng bắt đầu
bừng lên sức sống:

“Lộc nõn chồi tơ
Ríu rít sợi rơm vàng xây tổ
Đôi từng đôi se sẻ tán rộn ràng”

Cây cối thì nõn nà non tơ. Sợi rơm vàng thì ríu rít.
Ôi sợi rơm mà cũng ríu rít xây tổ cho chim và xây tổ cho
người. Se sẻ thi từng đôi, từng đôi lích cha lích chích.
Nguyễn Ngọc Hưng đã dùng một từ rất hình tượng – “tán”.
Nếu dùng từ “hót” có thể là vô duyên. Mới một góc sân đã
vậy. Từ góc sân, nhà thơ đi ra cánh đồng làng mà ở đó:

“Làng tôi
Mắt thôn nữ mơ màng
Môi trai cày véo von điệu sáo”

Những thi ảnh thật đẹp, một vẻ đẹp trinh nguyên của
mùa sinh sôi .Chỉ có những người thôn nữ đang yêu mới
có đôi mắt mơ màng. Còn chàng trai thì tỏ tình bằng tiếng
sáo véo von trên môi. Những chàng trai cô gái ấy đã yêu
nhau và chẳng cần như những liền anh, liền chị phải dối
mẹ, dối cha “qua cầu gió bay”. Từ câu hát dân ca đó
Nguyễn Ngọc Hưng đã biến cải thành một câu thơ rất tài
hoa của riêng anh, vừa đẹp vừa thể hiện tình yêu trong
trắng không thể kìm nén của những lứa đôi trong một làng
quê đang sinh sôi đang nở rộ:

“Chẳng đợi gió qua cầu thả áo
Rập rình lối ngõ
Trúc mai bay”

Ta nghĩ gì khi đọc câu thơ chỉ có ba từ “Trúc mai
bay”. Trúc là người quân tử, mai là người phụ nữ cao sang
tiết hạnh. Dưới con mắt, dưới ngòi bút của Nguyễn Ngọc
Hưng họ là những người quân tử là người trắng trong tiết
hạnh. Sự tinh tế trong ngôn ngữ của Nguyễn Ngọc Hưng ở
đây đã đạt đến độ kỳ ảo.
Thi ảnh cứ nối tiếp thi ảnh, và thi ảnh nào cũng đạt
đến sự kỳ diệu của mùa sinh sôi:

“Làng tôi
Chuếnh choáng men say
Nắng và rượu rót vào nhau ngây ngất”

Trong mùa sinh sôi, con người ta xích lại gần nhau
hơn và họ đã chuếnh choáng men say bên hiên nhà vàng
nắng xuân. Chén rượu mời nhau sóng sánh nắng vàng.
Câu thơ hư ảo và hình tượng quá. Trí tưởng tượng mãnh
liệt của Nguyễn Ngọc Hưng đã biến một thi ảnh hư ảo
thành một thi ảnh hiện hữu:

“Ngọt và thơm
Vi vu lời ong bầu ong mật”

Phải có một giác quan nhạy cảm và tinh tế mới nghe
được tiếng vi vu và mùi mật, mùi phấn hoa ngọt thơm từ
những con ong bầu, ong mật. Rồi Nguyễn Ngọc Hưng như
bừng thức khi nhìn thấy bóng đèn bừng sáng bằng một sự
liên tưởng kỳ diệu nữa:

“Ô kìa cây cột điện… nở hoa”

Cây cột điện bằng gỗ, bằng bê tông cốt thép mà
cũng nở hoa thì đúng là Mùa sinh sôi.
Vẫn chưa hết, mùa sinh sôi là mùa xuân, mùa của:

“Rừng rực cháy lửa cành mai, chậu cúc
Lảnh lót sơn ca
Mái mơ lục tục
Hạnh phúc phôi thai muôn quả trứng hồng”

Đọc khổ thơ và cả bài thơ tôi muốn gửi lời cảm ơn
tới nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng về món quà đầu xuân anh
gửi đến cho tôi và còn cho tất cả cõi người.
BÀI THƠ ĐÃ THẮP LÊN TRONG TRÁI TIM
NGƯỜI NGỌN LỬA TÌNH YÊU CUỘC SỐNG 

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *