logo

MƯA THÁNG SÁU

Chiều gió ngút nghe tiếng mưa bất chợt
Mưa lại về thành phố cũ em ơi
Ngỡ chân bước reo như thời mới lớn
Hoa dầu bay vàng cả một góc trời.

Đường Hòa Bình ngày xưa đầy phượng đỏ
Tiếng ve gầy rơi nhẹ xuống vai em
Tà áo trắng mấy mùa em qua đó
Bước ngập ngừng trên lá rụng thật êm.

Mưa nhỏ giọt lên chùm hoa hoàng hậu
Nghiêng xuống đời tím phớt cánh bằng lăng
Em tinh khôi như một cành lan trắng
Mưa ướt lòng thèm chút nhớ bâng khuâng.

Sao mưa Lòng cố níu ước gì mưa không dứt
cứ đùa rắc nhẹ xuống từng cơn.
Tay muốn giữ nhưng dòng đời vẫn chảy
Con nước vô tình thả vạt tóc buông.

Cám ơn em tháng năm dù đánh mất
Một bờ vai chiếc cặp nhỏ môi thơm
Tình đầu của tôi bay qua cửa lớp
Mưa theo người trôi mất một làn hương.

Em đã xa những ngày mưa tháng sáu
Giọt mưa buồn đi suốt cuộc tiễn đưa
Trang sách cũ còn bài thơ viết dở
Chợt nao lòng nhìn lại cánh phượng xưa.

Nguyễn An Bình

LỜI BÌNH

Tôi không biết bài thơ ra đời từ lúc nào nhưng chắc không xa lắm cái thời nhiều đau thương mất mát này. Tôi rất nể trọng nhà thơ vì ông vẫn đủ bình tâm để chắt lọc ra những thi ảnh tuyệt vời của thời dĩ vãng. Có thể có ai đó sẽ bảo rằng hãy viết về nỗi đau mất mát của đất nước như cô giáo Trần Thi Lam đã viết. Tôi đồng thuận với điều đó. Nhưng tôi vẫn nghĩ có những nhà thơ vẫn muốn mang đến cho cuộc đời vẻ đẹp đích thực để làm dịu đi trong cõi người nỗi đau, làm ấm lại những giá băng vô cảm. Vâng mỗi nhà thơ đều tìm cách áp tải đến cho cuộc đời những điều chân thiện mỹ bằng khát vọng của riêng mình.
Bài thơ MƯA THÁNG SÁU là bài thơ theo tôi có một vẻ đẹp mê hồn làm đắm say tất cả mọi con tim dù có giá băng vô cảm đi chăng nữa. Bài thơ đánh thức trong ta một điều rất cốt lõi rằng vẻ đẹp của con người luôn tồn tại vĩnh hằng nếu ta biết chắt chiu gom nhặt. Bài thơ còn đánh thức trong ta dị vãng dù đã xa xôi lắm nhưng vẫn vẹn nguyên với tất cả sự trong trắng thơ ngây của tuổi học trò:

“Chiều gió ngút nghe tiếng mưa bất chợt
Mưa lại về thành phố cũ em ơi
Ngỡ chân bước reo như thời mới lớn
Hoa dầu bay vàng cả một góc trời.”

Một cơn mưa bất chợt trong một chiều tháng sáu đã đánh thức trong tâm hồn Nhà thơ về một cơn mưa bất chợt đã xa lắm rồi từ những tháng năm trên một thành phố cũ. Những thi ảnh ở đây không thuộc về hiện tại vì hiện tại chắc chắn đã nhiều dâu bể đổi dời. Cơn mưa đã thổi bùng lên trong tâm thức thi nhân những kỷ niệm thuộc về em:

“ Tiếng ve gầy rơi nhẹ xuống vai em”

Câu thơ vừa hư ảo vừa phi lý nhưng đó mới là thơ. Sóng âm thanh lan truyền trong không gian thuộc về sự đa chiều và nó không thể rơi. Nhưng với Nguyễn An Bình thì tiếng ve đó lại rơi xuống vai áo em. Và sao thi nhân lại cảm nhận đó là tiếng ve gầy. Một câu thơ thôi mà mang đến cho ta bao nhiêu điều cần được lý giải. Điều chắc chắn chàng trai sy tình này không chỉ một lần, một mùa mà là đã mấy mùa cứ tháng sáu về lại hút theo bóng em với đôi vai gầy đọng đầy tiếng ve và tà áo trắng cứ như nhạt nhoà trong cơn mưa chiều tháng sáu. Và sao lại:

“ Bước ngập ngừng trên lá rụng thật êm”

Vì người con gái ấy cũng đã linh cảm có một chàng trai đang nhìn nàng đắm đuối qua song cửa nên chân cứ bước ngập ngừng líu ríu:

” Mưa nhỏ giọt lên chùm hoa hoàng hậu
Nghiêng xuống đời tím phớt cánh bằng lăng
Em tinh khôi như một cành lan trắng
Mưa ướt lòng thèm chút nhớ bâng khuâng.”

Đâylà sự hoá thân. Khi người ta yêu thì người yêu đã trở thành thần tượng Mưa nhỏ giọt lên chùm hoa hoàng hậu hay hoa hoàng hậu đó chính là em và không những thế chàng trai sy tình ấy đã khẳng định “Em tinh khôi như một chùm lan trắng”. Sao cơn mưa lại có thể làm ướt lòng ai? lại là những thi ảnh phi lý nhưng lại vô cùng có lý vì trong lòng chàng trai đã và đang đọng lại giọt mưa lòng dược tạo ra từ chút nhớ bâng khuâng. Dù có mộng mơ lãng mạn bao nhiêu đi chăng nữa thì chàng trai – thi nhân đã nhận chân dần ra sự thật:

“Lòng cố níu ước gì mưa không dứt
cứ đùa rắc nhẹ xuống từng cơn.
Tay muốn giữ nhưng dòng đời vẫn chảy
Con nước vô tình thả vạt tóc buông.”

Dòng đời cứ mải miết chảy không chờ không đợi một ai dù có muốn níu kéo bao nhiêu chăng nữa. Một linh cảm có phần tiếc nuối và đã bắt đầu nhuốm vị chia ly:

“Cám ơn em tháng năm dù đánh mất
Một bờ vai chiếc cặp nhỏ môi thơm
Tình đầu của tôi bay qua cửa lớp
Mưa theo người trôi mất một làn hương.”

Đọc khổ thơ ta như thấy thi nhân như đang đầm đìa nước mắt khóc thương mối tình đầu đã bay qua cửa lớp và làn hương của em cũng đã bị cơn mưa tháng sáu cuốn trôi đi mất.
Cuối cùng cũng là khổ thơ kết tôi chỉ trích vào đây mà không bình luận để các bạn và cả tôi nữa cùng đọc và cùng cảm nhận. Tôi tin chắc, những câu thơ ấy sẽ để lại trong lòng các bạn: Một chút buồn vừa đủ để man mác. Một chút nhớ đủ để đầy vơi, một một nỗi niềm tiếc nuối khôn nguôi:

“Em đã xa những ngày mưa tháng sáu
Giọt mưa buồn đi suốt cuộc tiễn đưa
Trang sách cũ còn bài thơ viết dở
Chợt nao lòng nhìn lại cánh phượng xưa.”

“Mưa tháng sáu” là bài thơ viết về miền dĩ vãng xa xôi với bao kỷ niệm đẹp của mối tình đầu bất tử. Nhưng không thể không chất chứa một nỗi buồn ly biệt ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *