logo

MÙA TRĂNG CŨ

Làm sao anh biết được
Giữa những lo toan cháy bỏng của cuộc đời
Nơi một khoảng trời khuất nẻo của hồn em
Vẫn còn sáng mãi nửa vầng trăng.

Cơn lốc đời cuốn em về nơi cuối biển đầu sông
Đi đâu cũng thấy vầng trăng thời mới lớn
Trăng vẫn đến–muộn màng treo nửa mảnh
Vẫn trong ngần như trăng thuở ấy-bên anh.

Và bao giờ anh về lại cánh đồng xanh
Nghe gió vọng khúc ru hời trên cỏ
Con sông biếc vẫn muôn đời trăn trở
Mải mê nằm nghe biển gọi miền xa.

Em trở về cùng năm tháng đã đi qua
Chợt hốt hoảng khi trăng đời đã xế
Hồn đắng nghẹn trước những điều dâu bể
Ngẩn ngơ tìm một nửa mảnh trăng xưa.

Vương Hoài Uyên

LỜI BÌNH

Đọc “Mùa trăng cũ” tôi bỗng nhớ đến ca từ:

“Sao anh lại ngỏ lời vào một đêm trăng khuyết”

Trong bài hát được phổ nhạc từ bài thơ “Trăng khuyết”. Với Vương Hoài Uyên cũng vậy, cũng chỉ có một vầng trăng khuyết thôi khi họ thề bồi cùng nhau:

“Vẫn còn sáng mãi nửa vầng trăng”

Nhưng cuộc đời dâu bể đã đẩy họ mỗi người đi mỗi ngả để rồi cuộc tình đó dở dang. Tạo hóa là vậy một tháng 30 đêm chỉ có một đêm được gọi là trăng tròn. Nhưng thực ra đó chỉ là theo cảm nhận, còn với tốc độ vũ trụ thời gian để vầng trăng được gọi là tròn, viên mãn chỉ là khoảnh khắc. Trước khoảnh khắc đó là vơi, sau khoảnh khắc đó là khuyết. Vương Hoài Uyên đã hóa thân vào vầng trăng chính vì thế sự hao khuyết của cuộc đời là không tránh khỏi. Nhưng đối với một người đã được một lần yêu đầu say đắm, dù cho.

“Cơn lốc đời cuốn em về cuối bãi đồng sông”.

Thì vẫn.

“Đi đâu cũng thấy vầng trăng thời mới lớn
Trăng vẫn đến muộn màng treo nửa mảnh
Vẫn trong ngần như trăng thuở ấy – Bên anh”

Theo tôi điều đó chỉ tồn tại trong tâm thức của Vương Hoài Uyên mà thôi, thực tế thì anh đã xa, xa lắm rồi nên chị lại cất lên một câu hỏi đắng lòng.

“Và bao giờ anh về lại cánh đồng xanh
Nghe gió vọng khúc ru hời trên cỏ”

Chỉ là khúc ru hời của gió, khúc ru hời của cỏ.
Rồi cứ thế mà âm thầm tiếc nuối vì chỉ mình

“Em trở về cùng năm tháng đã đi qua”

Để rồi

“Chợt hốt hoảng khi trăng đời đã xế”

Vâng đời người là vậy chỉ là khoảnh khắc thôi ta đã mãn chiều xế bóng. Rồi Vương Hoài Uyên lại nghĩ về dâu bể. Trong thơ chị đã bao lần viết về sự bể dâu dời đổi. Nhưng ta không thấy đây là sự trùng lặp mà nó như là một điệp ngữ để khẳng định con đường đời bể dâu của chị.

“Hồn đắng nghẹn trước những điều dâu bể.
Ngẩn ngơ tìm một nửa mảnh trăng xưa”

Đọc câu thơ ta thấy như có một người thiếu phụ trước mắt ta đang đi giữa cánh đồng hoang vu quạnh quẽ nghe gió vọng ru hời, cứ thế kiếm tìm, kiếm tìm mãi nửa mảnh trăng cũ năm nao. Những mảnh trăng của mùa cũ đã mất đi.
Đọc bài thơ ta thấy mình được sẻ chia và muốn sẻ chia với Vương Hoài Uyên.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *