logo

MÙA XUÂN YÊU THƯƠNG

Đi sắm vải màu may áo tết
Chợ đông người khéo vấp chân nhau
Em níu mẹ như hồi con nít
Mong suốt đời mẹ trước em sau.

Nghe câu thơ mà lòng bâng khuâng lạ, nỗi nhớ nào thoảng nhẹ trong tim. Trong miền ký ức bình yên, ước gì mùa xuân đừng xa, ước gì mẹ không thêm tuổi. Đứng trước gương chợt giật mình tiếc nuối. Sao mình không thể giống ngày xưa?
Gửi một nét buồn lơ đãng theo mưa, bỗng chỉ thấy mình là cô bé con yêu hoa dại. Những cánh hoa mỏng manh như biết nói, tím tình yêu, tím, tím đến nao lòng.
Chẳng níu nổi cho mình một lời ước đầu xuân, khi mẹ đã thành người thiên cổ. Chiếc áo hoa mẹ may chưa kịp cũ, cánh cổng đã khép hờ không đợi bước chân quen. Ba vô tình, ba có hiểu cho con? Rộn ràng khúc nhạc đầu năm, mồ hôi đẫm mình ba vào mỏ. Dì ôm em trong lòng vỗ về ấp ủ, biết đâu rằng con lớn rồi vẫn cần lắm những yêu thương…
Con ngẩn người bên phố nhỏ chợ đông, những người mẹ dắt con đi sắm vải màu may áo Tết. Các cô bé tung tăng, hồn nhiên nhảy nhót. Con mỉm cười sao sống mũi cay cay.
Gió bấc, mưa phùn tin đài báo chiều nay.Con đi đón ba, môi tím thâm run lên vì rét. Con biết đâu dì đã tìm ba trước .Vốn bướng bỉnh, kiêu căng, con phơi mình nước mắt hòa mưa.
Có một mái đầu trĩu nặng âu lo, có một bàn tay sờ trán con nhè nhẹ. Ấm áp, thân thương phải chăng là mẹ? Con thốt lên tiếng nói trái tim mình. Tiếng ai rưng rưng không nén nổi vui mừng: Con yêu ơi! Tỉnh lại đi con-Bên con có mẹ. Nước mắt ai rơi trên ngực con thật khẽ. Vòng tay ai ôm con như mẹ thuở nào.
Chiều tan trường, hoa bướm cũng xôn xao. Con lại vô tư như bé con được may áo Tết. Nếp nhăn vẫn in hằn nhưng gương mặt ba ngời hạnh phúc.
Ba vào lò. Trời đất cũng vào xuân.

Nguyễn Thị Nguyệt

LỜI BÌNH

Đọc bài thơ “Mùa xuân yêu thương” tôi thấy rằng: chỉ khi sử dụng thể loại thơ văn xuôi hồn thơ của Nguyễn Thị Nguyệt mới có chỗ để tung hoành để sáng tạo. Bài thơ thật dạt dào cảm xúc nó rung động tận cùng trái tim tôi. Có những câu thơ làm cho tôi phải thao thức phải xa xót. Có những câu thơ “Cứ viết lên cho đứt ruột gan người” (mượn ý thơ Vũ Đình Minh). Bài thơ có sức nặng ám ảnh vì thế nó sẻ chia được với mọi kiếp người. Không chỉ với những thân phận mất mát khổ đau mà nó thức tỉnh cả những trái tim vô cảm nhất. Trong đời ai cũng có một thời:

“Nghe câu thơ mà lòng bâng khuâng lạ, nỗi nhớ nào thoảng nhẹ trong tim. Trong miền kí ức bình yên, ước gì mùa xuân đừng xa, ước gì mẹ không thêm tuổi. Đứng trước gương chợt giật mình tiếc nuối. Sao mình không thể giống ngày xưa?”

Và:

“Gửi một nét buồn lơ đãng theo mưa. Bỗng chỉ thấy mình là cô bé con yêu hoa dại. Những cánh hoa mỏng manh như biết nói, tím tình yêu tím, tím đến nao lòng”

Nhưng rồi tuổi trẻ đã qua đi trong cay đắng ngậm ngùi:

“Khi mẹ đã trở thành người thiên cổ”

Một lối nhỏ thân quen trên con đường đời vừa hé mở giờ đã khép lại rồi Chỉ cần níu một giấc mơ nhưng không có mẹ cũng không thể biến nó thành hiện thực. Bài thơ từ đây khổ nào cũng như xát muối vào tim ta làm cho tim ta rớm máu. Đọc câu thơ:

“Dì ôm em vào lòng vỗ về ấp ủ, biết đâu rằng con lớn rồi vẫn cần lắm những yêu thương”.

Một sự chạnh lòng đến xót xa vô hạn Con người ta ai mà chẳng cần lắm những yêu thương Thử hỏi ai mà không trào nước mắt
Trước mắt là cuộc đời đang xốn xang niềm vui của những bạn bè cùng trang lứa, nhung với em:

“Con mỉm cười sao sống mũi cay cay”

Đó là một câu nói ta thường gặp trong đời nhưng khi Nguyễn Thị Nguyệt gắn nó vào thơ mình thì nó đã trở thành bất tử:

“Vốn bướng bỉnh kiêu căng con phơi mình nước mắt hòa mưa”. Một câu thơ như được viết bằng nước mắt
Từ đây những khổ thơ như mơ như thực cứ đan xen vào nhau làm cho ta vừa xót xa vừa hy vọng. Ba và dì đã đến với em thắp lên trong trái tim em ngọn lửa ấm áp của MÙA XUÂN YÊU THƯƠNG./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *