logo

NẮNG TRÊN ĐỈNH MÃ PÌ LÈNG

Sương chưa kịp bay trên những mỏm đá lô nhô như thể hàng quân trấn miền biên ải
Con chim nộc phầy líu lô gọi bạn trên gờ đá
Nắng đã đơm đầy đỉnh Mã Pì Lèng
Sắc vàng
Sắc đỏ
Dưới thung sâu
Dòng Nho Quế như dải lụa màu lam
Len lỏi luồn qua ghềnh đá xuôi đi giấc mơ ngàn đời diệu kỳ
Lưng chừng núi
Người đàn bà Mông địu con trên lưng
Cần mẫn bới từng hốc đá
Tra xuống hạt ngô ủ ấm mồ hôi
Đứa trẻ ngả vào vai mẹ
Say sưa giấc tròn
Đôi chân tí xíu vắt vẻo
Thách thức nắng
Thách thức mưa
Thách thức đá
Nắng nghiêng đèo Mã Pì Lèng
Nắng hong cháy đá
Bàn tay con gái Mông dẻo dai
Bàn tay con trai Mông rắn chắc
Vắt từ điệp trùng đá
Giọt rượu nồng thơm .

Đoàn Ngọc Minh

LỜI BÌNH

“Nắng trên đỉnh Mã Pì Lèng” theo tôi là một bài thơ lớn, rất lớn. Nó thoát ra khỏi cái tôi nhỏ bé của thi nhân để hòa vào cái ta rộng lớn của núi sông hùng vĩ, của con người vùng biên ải. Mở đầu bằng một câu thơ vừa kì vĩ vừa bi tráng: “Sương chưa kịp bay trên những mỏm đá lô nhô như thể hàng quân trấn miền biên ải”. Hàng quân trấn miền biên ải mà cứng như đá, vững bền như đá thì Tổ quốc ta mãi mãi trường tồn, bất chấp mọi kẻ thù tàn bạo nhất.
Hình tượng những con người nơi đây được Đoàn Ngọc Minh khắc họa chính xác biểu hiện được sức sống mãnh liệt nơi điệp trùng đá, đầy thách thức hiểm nguy bất chấp tất cả để sinh tồn. Sự sống ở đây được chắt ra từ hạt ngô tra xuống hốc đá ủ ấm mồ hôi của mẹ. Sự sinh tồn còn biểu hiện qua hình tượng “Đứa trẻ ngả vào vai mẹ” tình thương của mẹ, hơi ấm của mẹ, mồ hôi của mẹ đã lan tỏa vào đứa con một sự bình yên để “Say sưa giấc tròn” rồi thò ra “ Đôi chân tí xíu vắt vẻo” để mà “Thách thức nắng / thách thức mưa / thách thức đá” dù cho “Nắng nghiêng đèo Mã Pì Lèng / Nắng hong cháy đá”. Ta phải hiểu từ “nghiêng” ở đây không phải là trạng từ mà là động từ. Nắng làm nghiêng đèo, hong cháy đá thì cái nắng này khắc nghiệt đến khủng khiếp thế mà người ta ở đây vẫn sinh tồn với tất cả những phẩm chất tốt đẹp và mãnh liệt nhất: “Bàn tay con gái Mông dẻo dai / Bàn tay con trai Mông rắn chắc / Vắt từ điệp trùng đá / Giọt rượu nồng thơm”. Giọt rượu được vắt ra từ đá thì giọt rượu này mới quý, mới đáng giá biết bao. Giọt rượu đem đãi người thân, đãi bạn bè, cùng nhau uống, cùng nhau say, say cho nghiêng ngả núi rừng để hòa quyện vào nhau rồi sống, rồi yêu nhau mãi mãi ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *