logo

NGÂN NGẤN MẮT CÒ

Đâu chỉ gập ghềnh tay nải gió đưa
Một mẹ một con lũi lầm mưa nắng
Thương những cánh cò trắng như dấu lặng
Âm thầm bay âm thầm đậu âm thầm.

Đời mẹ hát ru toàn những nốt trầm
Bước một nhỡ nhàng bước hai dang dở
Sang bước thứ ba ít duyên nhiều nợ
Đau gì hơn nỗi vượt cạn một mình.

Xẻ trăng thề chôn chặt tuổi trúc xinh
Mẹ chẻ đòn tre gánh gồng số phận
Trìu trĩu sức xuân nặng hàng trăm tấn
Một đầu con bé bỏng có cân bằng.

Nuốt vào tim giọt cay đắng nhọc nhằn
Mẹ nuôi con bằng nụ cười ánh sáng
Niềm hy vọng phổng phao theo ngày tháng
Cuối chân trời đã chớm rạng tương lai.

Đêm bất ngờ ập xuống tuổi hai hai
Con quằn quại – mẹ thất thần đau đớn
Con quái bệnh như Ôn thần hung tợn
Ném nhà ta vào bão tố hãi hùng.

Chưa chín đã rơi quả mẹ não nùng
Quay quắt hạt mầm con văng khắp nẻo
Đầy thương tích nhưng chẳng đành dặt dẹo
Lặng lẽ xanh vươn về phía mặt trời.

Chưa thật xum xuê đã vững cây đời
Tiếc là mẹ không còn bên con nữa
Mỗi buổi gió rưng mỗi chiều sương ứa
Bóng xưa về ngân ngấn mắt cò con.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Đây là bài thơ có tính tự sự về chính cuộc đời nhà
thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Năm 22 tuổi anh tốt nghiệp thủ
khoa Trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn, và cũng chính
lúc đó anh lâm trọng bệnh – một căn bệnh mà y học hiện
đại vẫn còn phải bó tay. Bệnh co cơ tiến triển, co rút toàn
thân. Người mẹ đơn thân đã đưa anh đi bốn phương trời
mười phương đất để thuốc thang chạy chữa cho anh.
Nhưng rồi dù đã vắt kiệt cùng sự sống mẹ vẫn không cứu
chữa được cho đứa con mình. Bài thơ dạt dào cảm xúc
chan chứa tình mẫu tử, và trên hết thảy đó là sự sinh tồn vĩ
đại của con người.
Bao năm qua những ký ức của mẹ luôn dội về mạnh
liệt trong tâm thức Nguyễn Ngọc Hưng rồi đốt lên thành
những câu thơ đẫm đầy nước mắt. “Ngân ngấn mắt cò”
là một bài thơ như thế. Nó lay thức trái tim của tất cả
những đứa con trên thế gian này.

“Thương những cánh cò trắng như dấu lặng
Âm thầm bay âm thầm đậu âm thầm”

Ba chữ “Âm thầm” đặt trong một câu thơ cho ta hiểu
cuộc đời của hai mẹ con cực khổ và hoang lạnh biết chừng
nào. Những câu thơ đẫm đầy nước mắt, những câu thơ làm
rớm máu tim ta.
Nghị lực, sự hy sinh cao cả của người mẹ cho đứa
con yêu được Nguyễn Ngọc Hưng mô tả bằng những câu
thơ nhiều hình tượng:

“Xẻ trăng thề chôn chặt tuổi trúc xinh
Mẹ chẻ đòn tre gánh gồng số phận
Trìu trĩu sức xuân nặng hàng trăm tấn
Một đầu con bé bỏng có cân bằng”.

Mẹ đã hy sinh tuổi xuân, hy sinh khát vọng yêu
đương cháy bỏng khi đang tuổi xuân thì. Mẹ phải đánh đổi
tất cả để níu giữ lấy đứa con và đứa con ấy giờ đây đã cân
bằng được tất cả sự hy sinh lớn lao của mẹ. Đứa con tật
nguyền của mẹ đã tồn tại và tự khẳng định:

“Dẫu thương tích nhưng chẳng đành dặt dẹo
Lặng lẽ xanh vươn về phía mặt trời”

Và cũng có quyền tự hào:

“Chưa thật xum xuê đã vững cây đời
Tiếc là mẹ không còn bên con nữa”

Chính thế giới thi ca của nhà thơ Nguyễn Ngọc
Hưng đã chứng minh cho ta điều đó. Đến nay anh có trên
mười tập thơ đã được xuất bản.
Bỗng dưng trong niềm tự hào lớn lao đó, hình ảnh
mẹ và nỗi lòng con lại đan xen, lại lay thức lòng ta:

“Mỗi buổi gió rưng mỗi chiều sương ứa
Bóng xưa về ngân ngấn mắt cò con”

Ở cõi vĩnh hằng chắc mẹ thấu hiểu đứa con mình đã
biết vượt lên số phận mà sống xứng đáng với hai chữ
LÀM NGƯỜI

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *