logo

NGÀY CỦA CHA-SÁM HỐI

Cha ơi!
Dòng năm tháng cứ trôi trôi mải miết
Nhớ rồi quên con hóa kẻ vô tình
Thế giới 3 tỉ rưỡi đàn ông nhưng cha thì chỉ một
Vị trí thiêng liêng này đâu phải chỗ cho
lưỡi tục miệng phàm chí choét luận trọng khinh
Dù không vĩ đại như thân phụ Sonora một nách
ne sáu hòn máu đỏ
Cũng không là Phạm Công cõng con sa trường giết
giặc xuống âm ti cầu Diêm Đế niệm tình
cho vợ được tái sinh
Cha là cha đâu phải bất kì ai khác
Đã cùng mẹ thương yêu biến hạt bụi nên mình.
Không thể khen chê loài quạ thủy chung
cánh bướm đa tình
Sao hoài trách mãi tôn vinh một chiều những
ưu khuyết chẳng đặng đừng của giới tính
âm dương vốn ra ngoài khôn dại
Cha là cha dẫu có lúc thiên thần có khi quỉ quái
Ai viện lẽ thấp cao sáng tối xa gần
chối chín chữ cù lao
Nhu nhã mặt trăng rực rỡ mặt trời
vẫn có lúc khuyết hao
Huống con người với mặc định hóa thân
chẳng lấy chi hoàn hảo
Sao áp đặt cha thế này con hư, cha phải thế kia
con mới nên vẹn toàn hiếu thảo
Chẳng qua vì thiên đạo vô tri mà ngang ngược
lung tung đến trên dưới lộn sòng.
Mây tụ mây tan nước lớn nước ròng
Không cao vẫn trời không sâu vẫn biển
Ngày Chủ nhật thứ 3 của tháng Sáu(1) năm nào
cũng chỉ là 24 tiếng
Dẫu không làm không ngủ không ăn
cũng không đủ dài cho đứa con chẳng ra gì
sám hối tội quên cha.
Nói chi dăm bảy một vài dẫu có cả trời hoa
Chắc mọi đóa hồng thắm tươi cũng đồng loạt
ngậm ngùi chuyển sang màu trắng (2)
Cha ơi, cha ơi…
Muốn gọi mãi mà cổ con nghẹn đắng
Nào có mấy xa chưa một viếng mộ Người!
Chủ nhật 17.06.2012 – Chủ nhật 15.06.2014

(1) Ngày của Cha (Father’s Day) được tổ chức vào ngày Chủ Nhật thứ
ba của tháng 6 hàng năm.
(2) Hoa hồng là loài hoa dành cho ngày lễ đặc biệt này: hoa hồng màu
đỏ để tặng cho người cha còn sống, và hoa hồng màu trắng để tưởng
nhớ những người cha đã qua đời.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Tôi được biết thân phận người cha của Nguyễn
Ngọc Hưng trước hết từ nhà báo Đặng Vương Hưng trong
bài báo “Chuyện cổ tích ở Nghĩa Hành”, và mới đây tôi
biết thêm khi được đọc bài báo của tiến sỹ Mai Bá Ân.
Nhưng sâu đậm nhất vẫn là từ một câu thơ của Nguyễn
Ngọc Hưng: “Đau gì hơn bằng vượt cạn một mình”.
Những thông tin đó đã để lại trong tôi nỗi niềm trăn trở về
một người cha. Một người cha để người vợ phải vượt cạn
một mình mà đi theo những đam mê như Nguyễn Ngọc
Hưng đã viết:

“Đã từng sắm quân, sắm tướng, sắm vua
Đến mỏi mòn lại quay sang sắm lão
Hơn nửa cuộc đời xênh xang mũ áo
Được mấy lần thật thỏa nguyện, cha ơi!”

Cả đến lúc đứa con lâm bệnh trọng thì ông đã:

“Đi hết tuổi xuân mới chạm ngõ nhà
Đôi mái bạc chưa kịp mừng sum họp
Con ngã bệnh mẹ héo mòn teo tóp
Nuốt nước mắt khan bất lực cha cười.”

Nhưng rồi khi đọc lời sám hối của đứa con Nguyễn
Ngọc Hưng trong “Ngày của cha – sám hối”, tôi đã thấy
dịu đi những trăn trở. Bài thơ đẫm chất triết lý về nhân
sinh, cõi người. Tâm thế sám hối của đứa con ở đây có cái
gì đó vượt lên tất cả để rọi soi những đau thương mất mát
của người cha mà cuộc đời có thể được gói trọn trong mấy
từ thân phận và nghiệp chướng. Với những bài thơ như thế
này, chỉ sử dụng thể loại thơ không vần Nguyễn Ngọc
Hưng mới nói được đủ đầy sự sám hối của đứa con tật
nguyền đối với người cha. Nguyễn Ngọc Hưng đã biết bỏ
qua tất cả để hướng về người cha tuy không có công
dưỡng dục nhưng đã có công sinh thành:

“Đã cùng mẹ thương yêu biến hạt bụi nên mình”

Bởi vì:

“Thế giới 3 tỉ rưỡi đàn ông nhưng cha thì chỉ một
Vị trí thiêng liêng này đâu phải chỗ cho
lưỡi tục miệng phàm chí choét luận trọng khinh”

Có thể có lúc đứa con đau khổ này cũng đã hùa theo
thế tục để trách cha. Nhưng giờ đây khi đã đi quá nửa đời
người Nguyễn Ngọc Hưng đã có cái nhìn thấu triệt và độ
lượng hơn. Và anh đưa ra một lời biện minh hết sức triết học:

“Không thể khen chê loài quạ thủy chung
cánh bướm đa tình
Sao hoài trách mãi tôn vinh một chiều những
ưu khuyết chẳng đặng đừng của giới tính
âm dương vốn ra ngoài khôn dại
Cha là cha dẫu có lúc thiên thần có khi quỉ quái
Ai viện lẽ thấp cao sáng tối xa gần
chối chín chữ cù lao.
Nhu nhã mặt trăng rực rỡ mặt trời vẫn
có lúc khuyết hao
Huống con người với mặc định hóa thân
chẳng lấy chi hoàn hảo
Sao áp đặt cha thế này con hư, cha phải thế kia
con mới nên vẹn toàn hiếu thảo
Chẳng qua vì thiên đạo vô tri mà ngang ngược
lung tung đến trên dưới lộn sòng”

Theo Khổng Tử, tội lớn nhất trong đời là tội bất
hiếu. Phải chăng Nguyễn Ngọc Hưng cũng là đứa con bất
hiếu. Tội bất hiếu của anh chính là do trời định, nói khác
đi đó là do số phận. Số phận và tạo hóa không cho Nguyễn
Ngọc Hưng lành lặn để báo hiếu mẹ cha “Chẳng qua vì
thiên đạo vô tri mà ngang ngược lung tung đến trên dưới
lộn sòng”.
Và dù bây giờ trong ngày của cha:

“Dẫu không làm không ngủ không ăn
cũng không đủ dài cho đứa con chẳng ra gì
sám hối tội quên cha”

Nguyễn Ngọc Hưng không biết làm gì hơn dù anh
có ước muốn tất cả những bông hồng thắm đỏ trên thế
gian này biến thành những bông hồng trắng để đắp lên mộ
người cũng không thể chuộc lại tội bất hiếu của mình:

“Nói chi dăm bảy một vài dẫu có cả trời hoa
Chắc mọi đóa hồng thắm tươi cũng đồng loạt
ngậm ngùi chuyển sang màu trắng
Cha ơi, cha ơi…
Muốn gọi mãi mà cổ con nghẹn đắng
Nào có mấy xa chưa một viếng mộ Người!”

Một đoạn đường nào có bao xa từ Nghĩa Hành đến
Đức Phổ mà đã quá nửa đời người Nguyễn Ngọc Hưng
chưa một lần thắp một nén hương cắm lên phần mộ người
cha. Hỏi có nỗi đau nào hơn như thế. Hỏi có tội lỗi nào
nặng hơn như thế ?
Theo tôi, lời sám hối của Nguyễn Ngọc Hưng không
chỉ viết cho riêng mình mà còn cho tất cả những đứa con
trong cõi người. Để cho họ không bao giờ trách móc mẹ
cha mà hãy tự rọi soi bản thân mình và sống sao để đền
đáp được công lao dưỡng dục sinh thành:
“Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *