logo

NGÀY EM VỀ

Ngày em về
Sáng nay hình như trời nhiều nắng
Tiếng lửa reo vui anh để lạnh lâu rồi

Ngày em về
Bát đũa bớt đơn côi
Góc sân nhỏ lá mùa không kịp rụng
Em đỏ mặt khi có người qua cổng
“Rổ rá thương nhau” cạp lại có bền?

Ngày em về
Mắt bối rối trước con
Khe khẽ xưng dì – Ngập ngừng câu mẹ
Anh như sống lại thời trai trẻ
Tim rộn rang như thuở bắt đầu yêu!

Qua rồi nước lọ cơm niêu
Con bớt đau răng vì miếng xương nấu vội
Xin em nhé đừng coi mình có lỗi
Chị ấy xa anh đã bảy năm rồi

Ngày em về
Hạnh phúc bỗng nhân đôi
Câu ví xưa chúng mình giữ lại
Sợi chỉ xanh là niềm tin tồn tại
Suốt đời rổ rá vẫn thương nhau

Nguyễn Thị Nguyệt

LỜI BÌNH

Ngày em về là bài thơ toát lên phẩm hạnh của người phụ nữ Việt Nam. Nó khẳng định chân lý của cuộc sống, của tình yêu. Khổ thơ đầu được biến cải một cách tài hoa câu thành ngữ “Vắng đàn ông quạnh nhà vắng đàn bà quạnh bếp”. Người đàn ông ở đây đã chịu cảnh:

“Chị ấy xa anh đã bảy năm rồi”

Cảnh gà trống nuôi con bếp núc lạnh lẽo là chuyện thường tình. Nhưng có em là có tất cả:

“Ngày em về
Sáng nay hình như trời nhiều nắng
Tiếng lửa reo vui
Anh để lạnh lâu rồi”

Khổ thứ hai là sự mặc cảm cũng được khai thác từ câu thành ngữ “Rổ rá cạp lại”. Có bóng dáng của em, có bàn tay của em tuy là những việc tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng lại không thể thiếu bàn tay của người vợ. Chính những điều đó góp phần thắp sáng cho hạnh phúc của một gia đình:

“ Ngày em về
Bát đũa bớt đơn côi
Góc sân nhỏ lá mùa không kịp rụng”

Lá mùa vẫn vậy đó là quy luật vĩnh hằng của tự nhiên. Nhưng có em đưa nhát chổi sạch cửa sạch nhà. Mảnh sân nhỏ thôi nhưng không có em thì lá mùa vẫn rụng và phủ đầy rác bẩn. Em đã làm tất cả để vượt qua cái dị nghĩ khinh bạc của người đời “Rổ rá thương nhau cạp lại có bền”
Nguyễn Thị Nguyệt thật tài hoa khi khắc họa hình tượng EM đứng trước đứa con riêng của chồng những ngày đầu bối rối. Xưng hô như thế nào đây? Mặc dù EM bây giờ đã là người mẹ kế và Nguyễn Thị Nguyệt đã viết:

“Khẽ khàng xưng dì, ngập ngừng câu mẹ”

Cái mặc cảm muôn đời của người đi làm vợ lẽ, của người rổ rá cạp lại là luôn tự cho mình tước đoạt hạnh phúc của người khác. Không chạnh lòng sao được? không mặc cảm sao được vì hạnh phúc này đáng ra phải là của chị. Anh biết nỗi niềm ấy của em và chính lúc này rất cần một lời an ủi:

“Xin em nhé đừng coi mình có lỗi
Chị ấy xa anh đã bảy năm rồi”

Số phận đã bắt chị phải dành lại thiên chức người mẹ cho EM:

“Ngày em về
Hạnh phúc bỗng nhân đôi
Câu ví xưa chúng mình gác lại
Sợi chỉ xanh là niềm tin tồn tại
Suốt đời rô rá vẫn thương nhau”

Bài thơ được viết ra như chính Nguyễn Thị Nguyệt là người trong cuộc. Nhưng tôi được biết khi sáng tác bài thơ này Nguyễn Thị Nguyệt mới 17 tuổi. Thơ không cần đợi tuổi./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *